Quá khứ không ngoảnh lại

Chương 15

06/01/2026 12:25

Hôn lễ của chúng tôi diễn ra vô cùng tráng lệ và xa hoa.

Hàng loạt người nổi tiếng được mời tới dự, sự kiện chiếm trọn trang nhất các mặt báo địa phương suốt ba ngày liền.

Tôi càu nhàu trách Lệ Đình Thâm phô trương quá đáng.

Quản gia cười hiền hậu:

- Thưa bà, ngài nhà ta vốn sống rất khiêm tốn. Đây là lần đầu tiên ngài cho phép mình phô trương như vậy, mong bà chiều lòng ngài một lần ạ.

Tôi đành im lặng.

Đêm hôm lễ thành hôn, một số điện thoại lạ bất ngờ gọi tới.

Đôi mày tôi nhíu lại theo phản xạ.

Lệ Đình Thâm vòng tay dài qua người tôi tắt máy, vòng eo siết ch/ặt:

- Phu nhân à, tập trung vào chồng đi.

...

Sau cuộc ân ái, Lệ Đình Thâm vê vê sợi tóc tôi trên đầu ngón tay, ngập ngừng thổ lộ:

- Trần Niệm, anh có bí mật này muốn nói với em.

Tôi khẽ hừ giọng đáp lời.

- Thật ra, Vân Túc không phải con ruột của anh. Cháu là di cô của chị gái anh.

Qua lời kể của Lệ Đình Thâm, tôi dần hiểu ra thân thế Lệ Vân Túc.

Hồi Lệ Đình Thâm học cấp hai, cha mẹ anh đột ngột qu/a đ/ời. Chị gái chính là người nuôi anh khôn lớn.

Về sau, chị gái kết hôn sinh con, đặt tên cháu là Vân Túc.

Nhưng một t/ai n/ạn xe hơi đã cư/ớp đi sinh mạng hai vợ chồng chị.

Lệ Đình Thâm bèn đưa Vân Túc về nuôi, kế vào tên mình.

- Anh từng nghĩ sẽ sống bên Vân Túc đến già. Nhưng Trần Niệm à, em xuất hiện khiến cuộc đời anh bỗng nhiên thay đổi.

- Ý anh là... anh thực sự còn zin? - Tôi tròn mắt kinh ngạc.

Lệ Đình Thâm đỏ mặt gật đầu.

Trời má ơi!

Vậy là tôi lời to, hay là lời to nhỉ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NUÔI ALPHA NGỐC ĐẾN MANG THAI, HẮN KHÔI PHỤC TRÍ NHỚ LIỀN ĐÁ TÔI

8
Tôi là một Beta nghèo rớt mồng tơi, chẳng được học hành đến nơi đến chốn, quanh năm chỉ biết cắm đầu làm việc kiếm sống. Bên cạnh tôi còn có một người bạn đời Alpha đầu óc không được bình thường, nhưng bù lại ngoại hình rất khá. Tên ngốc ấy chẳng biết kiếm tiền, làm việc gì cũng vụng về, đã vậy còn ăn khỏe đến mức đáng sợ. Một mình hắn có thể ăn hết khẩu phần của hai ba người, từ miếng cơm, manh áo cho đến chỗ ngủ, tất cả đều dựa vào tôi nuôi. Thế mà sau khi tôi mang thai, hắn lại tình cờ khôi phục trí thông minh cùng toàn bộ ký ức đã mất. Tên Alpha ngốc nghếch ngày nào cứ bám lấy tôi như chó con, cuối cùng trở về thân phận thật sự của mình, trở thành thiếu gia hào môn cao cao tại thượng. Chú chó ngoan từng quấn lấy chân tôi, ngày ngày chờ tôi tan làm về nấu cơm, chỉ sau một đêm đã biến thành một người lạnh lùng, kiêu ngạo đến xa lạ.
Boys Love
0
Ôn Chúc Chương 14