“Nếu đã biến thành người thì phải tuân thủ quy tắc của loài người.”
Tôi hạ giọng, dỗ như dỗ trẻ con.
“Tôi nhớ tối nay cậu gi/ận dỗi không ăn, hạt mèo cũng không động vào một miếng. Làm ầm lâu như vậy, đói rồi đúng không?”
Chiêu Đào Hoa tủi thân nhìn tôi.
“Đều tại anh.”
Tôi đứng dậy đi vào bếp.
“Cậu mở TV xem trước đi, tôi đi làm đồ ăn cho cậu.”
Chiêu Đào Hoa rất kén chọn.
Hạt mèo chỉ ăn loại nhập khẩu, thích ăn cá và th!t bò, còn nhất định phải được nấu chín.
May mà tôi có tiền, nếu không thật sự không nuôi nổi vị tổ tông này.
Đợi tôi bưng miếng bò bít tết vừa áp chảo xong quay lại phòng khách, TV đang chiếu một bộ phim võ hiệp.
Thiếu niên bắt chước động tác của nhân vật trong phim.
Cây leo mèo, gậy trêu mèo, bàn cào móng mèo, đủ loại đồ chơi của cậu ta vứt lung tung khắp sàn nhà.
Lửa gi/ận trong ng/ực tôi bốc lên vùn vụt.
Tôi vừa định xách thằng nhóc nghịch ngợm này dậy dạy dỗ một trận, tầm mắt lại bỗng khựng lại.
Tôi đã bỏ qua một chuyện.
Chiếc quần thể thao tôi đưa cho Chiêu Đào Hoa là màu xám.
“Lại đây.”
Tôi ho nhẹ hai tiếng, cố gắng kh/ống ch/ế ánh mắt của mình, không nhìn vào nơi không nên nhìn.
Tôi lấy lại một chiếc quần bò cho cậu ta.
“Đổi sang cái này.”
“Không muốn.”
Chiêu Đào Hoa bĩu môi.
“Chật quá.”
“Chật chỗ nào? Đây là kiểu rộng mà.”
Thiếu niên chỉ vào phần dưới, vẻ mặt vô tội.
“Chỗ này chật.”
“Ý cậu là cậu lớn hơn tôi à?”
Tôi tức đến nghẹn.
Cuối cùng chỉ đành nhận mệnh đổi sang một chiếc quần thể thao màu trắng.
“Cái này được rồi chứ?”
Chiêu Đào Hoa li /ếm môi, nhìn miếng bò bít tết trên tay tôi bằng ánh mắt trông mong.
“Tôi muốn ăn cơm trước.”
“Không thay thì không được ăn.”
Chiêu Đào Hoa trừng mắt nhìn tôi.
“Hừ, mèo tốt, người x/ấu.”
Nhưng khuyên nhủ mãi, cuối cùng cậu ta cũng tạm coi như thuận mắt hơn.
Thằng nhóc một tay xiên cả miếng bò đưa vào miệng, sau đó bị nóng đến mức hít hà liên tục.
“Tống Nghị Nhiên, anh biết rõ mèo sợ nóng, anh cố ý đúng không?”
“Không lớn không nhỏ gì cả.”
Tôi nhịn cười, xoa đầu cậu ta.
“Theo quy tắc của loài người, cậu nên gọi tôi là ba.”
Hì hì.
Không đ/au không ngứa đã có ngay một đứa con trai lớn.
Nghĩ đến đây, ánh mắt tôi nhìn Chiêu Đào Hoa cũng hiền từ hơn vài phần.
Thiếu niên chớp đôi mắt long lanh.
“Vậy tôi muốn loại hạt mèo cao cấp nhất, vòng cổ LV, còn có mẫu iPhone 17 Pro Max mới nhất.”
“Con mèo tham lam.”
“Con người q/uỷ kế đa đoan.”
Thiếu niên làm mặt q/uỷ.
“Đừng hòng chiếm tiện nghi của tôi.”
“Được thôi.”
Tôi chỉ vào phòng khách bừa bộn, mỉm cười.
“Ăn cơm xong, ai bày thì người đó tự dọn.”
Chiêu Đào Hoa miễn cưỡng coi như là một con mèo có trách nhiệm.
Đợi cậu ta không tình nguyện phân loại đồ chơi vào hộp đựng, còn lau sàn một lượt, tôi đã rửa mặt xong, chui vào chăn.
Chiêu Đào Hoa rất tự nhiên đặt cây lau nhà xuống, vén một góc chăn lên, đẩy tôi.
“Dịch vào trong một chút, mèo không có chỗ nằm.”
Tôi ngủ không thích bị gò bó, lúc này càng chỉ mặc một chiếc quần l/ót.
Nghe vậy, tôi sợ đến mức bật dậy, lập tức quấn kín mình bằng chăn.
“Cậu có ý gì?”
Chiêu Đào Hoa vẻ mặt vô tội.
“Ngủ chứ gì.”
“Ngủ… ngủ chung một giường với tôi á?”
Chiêu Đào Hoa hơi tức gi/ận, cau mày.
“Trước đây chính anh c/ầu x/in tôi ngủ cạnh anh mà.”
“Còn chủ động đặt tôi lên ng/ực anh để tôi giẫm sữa.”
“Có lúc tôi mệt không muốn làm, anh còn bắt tôi về, ép tôi nằm cùng.”
“Hừ, đàn ông.”
Giọng điệu u oán kia nghe thế nào cũng giống một chàng trai nhà lành bị kẻ phụ bạc ruồng bỏ.
Mặt tôi đỏ bừng.
Tôi cố gắng giải thích cho cậu ta hiểu qu/an h/ệ luân lý trong xã hội loài người.
“Cái đó không giống nhau. Trước đây cậu là mèo con, bây giờ cậu biến thành người rồi, còn là một người đàn ông.”
“Tôi cũng là đàn ông. Hai người đàn ông ngủ chung rất kỳ quái.”
“Vậy tôi biến thành phụ nữ thì được à?”
“Càng không được.”
“Nam nữ ở chung một phòng còn ra thể thống gì nữa?”
Giọng tôi càng ngày càng nhỏ.
Tôi hắng giọng.
“Tóm lại, cậu sang phòng ngủ phụ đi.”
Chiêu Đào Hoa mím môi.
“Tôi sợ lạnh.”
“Thêm chăn.”
“Tôi… một con mèo ngủ một mình không được.”
Tôi đặt máy tính bảng vào tay cậu ta.
“Tôi tải cho cậu mấy tập Tom và Jerry rồi. Chán thì xem. Đói thì trong tủ lạnh có đồ ăn.”
Chiêu Đào Hoa hít mũi.
“Anh trai tốt, anh thật sự nhẫn tâm từ chối tôi sao?”
“Tôi có thể mát-xa cho anh, làm ấm giường cho anh.”
“Chỉ cần anh để tôi ở lại, tôi nguyện lấy thân báo đáp. Anh muốn tôi làm gì cũng được.”
Khóe mắt tôi gi/ật mạnh.
Trong người như có một ngọn lửa nhỏ bị châm lên, th/iêu đến tứ chi xươ/ng cốt đều nóng ran.
“Cậu học mấy thứ linh tinh này ở đâu ra vậy?”
“Trên TV đều diễn như thế.”
“C/ầu x/in người khác thì phải có thái độ c/ầu x/in.”
“Tôi chỉ là một con mèo cô đ/ộc, ngoài thân thể này ra, chẳng có gì có thể cho anh cả.”
Biểu cảm của Chiêu Đào Hoa vừa ngây thơ vừa vô tội.
Thằng nhóc này.
Nó thật sự không biết mấy lời này có ý nghĩa gì.
Bàn tay tôi siết ch/ặt thành nắm đ/ấm.
Có trời mới biết tôi đã phải tốn bao nhiêu sức lực mới nhịn được xúc động muốn đồng ý.
Tuyệt đối không được.
Tôi không thể nhân cơ hội này chiếm tiện nghi của cậu ta.
Nói đủ lời hay ý đẹp, Chiêu Đào Hoa cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn.
Gương mặt xinh đẹp trầm xuống.
“Lúc làm mèo thì được, thành người thì không được?”
“Đúng.”