Thu Lê lại khẽ chạm vào cánh tay tôi.
"Kiến Tuyết, muội vẫn chưa trả lời bọn ta đấy. Dạo này Nhị công tử thế nào?"
Tôi cầm đũa, đang suy nghĩ xem nên đáp ra sao.
Đúng lúc ấy, tỷ tỷ Hương Ngọc bước vào.
"Mấy đứa các ngươi ăn no rửng mỡ rồi phải không? Chuyện của chủ tử cũng dám đem ra bàn tán. Để m/a m/a ở chính viện nghe thấy thì có mà ăn đủ."
"Hương Ngọc tỷ tỷ, bọn muội biết sai rồi! Không nói nữa, thật sự không nói nữa."
Mấy cô gái đang vây quanh tôi lập tức tản ra, chạy đến bên Hương Ngọc lấy lòng xin tha.
Tôi ngẩng đầu, mỉm cười đầy biết ơn với tỷ ấy.
Tâm trạng của Nhị công tử gần đây...
Quả thật không được ổn lắm.
Nếu trước kia chỉ là tính tình thất thường, nóng nảy, thì bây giờ lại trở nên thâm trầm khó đoán.
Suốt ba ngày nay.
Chàng gần như chiếm trọn thư phòng.
Không cho tôi đến gần.
Một mình ở trong đó viết viết vẽ vẽ, mỗi lần ngồi liền hai canh giờ, không nói một lời.
Thật sự khiến người ta thấy sợ.
Ăn xong, tôi vẫn theo lệ đến viện của Nhị công tử.
Để tránh gây chú ý, sinh thêm rắc rối.
Mỗi ngày tôi đều đúng giờ đến viện của chàng đủ hai canh giờ, khoảng thời gian còn lại hoàn toàn tự do.
Đã mười ngày trôi qua kể từ khi hẹn một tháng.
Tôi đi khắp Trường An tìm ki/ếm, nhưng chuyện tìm người thân vẫn không có chút manh mối nào.
Quản gia Trương nói chiếc ngọc bội tôi làm mất chưa từng xuất hiện ở bất kỳ hiệu cầm đồ nào trong thành Trường An.
Rất có thể nó đã bị b/án vào Q/uỷ Thị.
Ông hỏi tôi còn biết thêm manh mối nào khác không.
Nhưng tôi thực sự không biết.
Sư phụ chẳng nói với tôi điều gì cả.
Tôi thậm chí bắt đầu nghi ngờ...
Việc bảo tôi đến Trường An tìm người thân chỉ là cái cớ mà sư phụ bịa ra để đuổi tôi xuống núi.
Quản gia Trương cũng chỉ biết bất đắc dĩ thở dài, nói rằng ông đã cho người âm thầm dò hỏi khắp nơi, xem mười sáu năm trước ở Trường An có nhà nào từng làm lạc mất một đứa trẻ hay không...
Tôi gật đầu, chân thành cảm ơn ông.
Nhân tiện nhét chiếc lá vàng mà Đại phu nhân ban thưởng vào trong tay áo rộng của quản gia Trương.
"Phiền quản gia phải nhọc lòng rồi."
Sắc mặt quản gia Trương lập tức dịu đi, cười trêu:
"Vẫn là cô nương Kiến Tuyết có phúc. Được Đại phu nhân và Nhị công tử coi trọng như cô, trong phủ Hầu này quả thật là đ/ộc nhất vô nhị."
Tôi chỉ mỉm cười, không đáp.
Tỷ tỷ Hương Ngọc nói đúng.
Đôi khi, lợi ích thực tế còn có tác dụng hơn cả lời căn dặn của chủ tử.