Giang Nghiễn khàn giọng.
Trong mắt lóe lên ánh sáng u ám.
“Anh trai.”
“Là anh động tay trước đấy.”
Tôi ngơ ngác nhìn cậu ta.
Không hiểu cậu ta đang nói gì.
Sau đó cậu ta đổi hướng.
Dìu tôi đi theo hướng ngược lại với trường học.
…
18
Ánh mặt trời len qua khe rèm chiếu vào mặt tôi.
Tôi nhíu mày, mệt mỏi mở mắt.
Nhưng phát hiện mình không ở ký túc xá.
Toàn thân đ/au nhức.
Chỉ cần cử động nhẹ, chỗ nào cũng ê ẩm.
Chuyện gì vậy?
Tối qua tôi bị đ/á/nh à?
Đột nhiên phía sau có người ôm lấy tôi.
“Dậy rồi à? Có mệt không?”
Tôi trợn tròn mắt.
Suýt nữa lăn khỏi giường vì sợ.
Tôi nhìn nửa thân trần của Giang Nghiễn, cùng với những vết đỏ trên đó.
Một loạt ký ức không tốt lập tức ùa về.
Ch*t ti/ệt.
Giang Nghiễn vừa định mở miệng— đã bị tôi đ/ấm lệch đầu.
“Giang Nghiễn! Mẹ kiếp cậu! Cậu đã làm gì tôi?!”
“Còn có thể là gì.”
“Chính là những gì anh đang nghĩ.”
“Cậu—! Tôi với cậu chưa xong đâu!”
Tôi lao tới muốn đ/á/nh cậu ta.
Kết quả chân mềm nhũn, quỳ rụp xuống giường.
Mẹ nó.
Đau ch*t đi được.
Giang Nghiễn nhìn tôi chăm chăm.
Thở dài.
Rồi đưa tay ấn tôi lại.
“Nếu anh không muốn tiếp tục… thì đừng làm lo/ạn nữa.”
“Đồ đi/ên! Đừng chạm vào tôi!”
Tôi đ/ấm cậu ta mấy cái.
Cậu ta không hề đ/á/nh trả.
“Ừ, em là đồ đi/ên.”
“Anh đói không? Em đi m/ua bữa sáng cho anh.”
Giang Nghiễn xoa đầu tôi.
Như vuốt đầu chó vậy.
Lúc này trên mặt cậu ta là nụ cười thỏa mãn, giống như mèo con vừa ăn no.
“Cút ra!”
Tôi lạnh mặt, đẩy cậu ta rồi vào phòng tắm.
Giang Nghiễn gọi đồ ăn sáng.
Nhưng tôi không có chút khẩu vị nào.
Cậu ta giữ tôi lại, bắt tôi phải ăn chút gì đó.
Cậu ta cười tủm tỉm, đứng rất gần.
“Anh , sao anh không dám nhìn em?”
“……”
“Nhìn thấy cậu là mất cả khẩu vị.”
“Không sao.”
“Dù sao em cũng sẽ chịu trách nhiệm với anh.”
“Ai cần cậu chịu trách nhiệm?! Đừng nói linh tinh! Tôi với cậu không có qu/an h/ệ gì hết!”
“Cứng miệng thật.”
“Rõ ràng tối qua anh chủ động như vậy.”
“Biết thế đã ghi hình lại rồi.”
Giang Nghiễn thở dài.
Dường như còn hơi tiếc nuối.
“Cậu là bi/ến th/ái à?!”
Tôi đ/á cậu ta một cái.
Rồi đ/ập cửa rời đi.
…
Trong phòng.
Giang Nghiễn chậm rãi lấy điện thoại ra.
Gửi tin nhắn cho một người.
【Chú Uy, tối qua cảm ơn chú. Lần sau cháu mời chú ăn cơm.】
Cậu ta cầm ly sữa Trình Trạch chưa uống hết, nhấp một ngụm.
Ừm.
Đồ ăn phải ăn vào miệng mới yên tâm.
19
Tôi mặt mày u ám, khập khiễng trở về ký túc xá.
Cả người gần như sụp đổ.
Sao tôi lại có thể…
Với em trai mình…
Mẹ nó.
Có ai đó gi*t tôi đi cho rồi.
“Trình Trạch, sao giờ cậu mới về? May mà sáng nay tôi xin nghỉ giúp cậu rồi, không thì huấn luyện viên lại m/ắng.”
Bạn cùng phòng vỗ vai tôi.
“Cảm ơn.”
“Cổ cậu sao vậy? Sao đỏ thế?”
Cậu ta nhíu mày, tiến lại gần muốn xem.
Tôi lập tức né ra.
“Dị ứng thôi. Tôi đi thay đồ, lát nữa đi tập.”
“Ồ.”
Trên đường đến sân bóng.
Tôi nhận được cuộc gọi của Giang Nghiễn.
Tôi cúp máy.
Giang Nghiễn: 【Còn đ/au không? Em m/ua th/uốc bôi cho anh rồi.】
“……”
Bôi cái búa!
Tôi chặn cậu ta lần nữa.
Mắt không thấy, tâm không phiền.
Buổi tập chiều đó tôi rõ ràng không ở trạng thái tốt, bị huấn luyện viên để ý.
Tôi càng bực hơn.
Nhưng vẫn phải tập.
Cả người đ/au ch*t đi được.
20
Mấy ngày liền tôi tránh mặt Giang Nghiễn.
Tôi cố làm mình bận rộn, mệt mỏi.
Như vậy sẽ không nghĩ đến chuyện hôm đó nữa.
Nhưng lòng tôi vẫn rất rối lo/ạn.
Không thể bình tĩnh.