Cám heo

Chương 11

25/01/2026 13:49

Tiệc đã bắt đầu.

Tôi và Nhị Nha ngồi vào bàn, chọn góc khuất nhất.

Đám đàn ông này nhai th!t như hổ đói, uống rư/ợu như hũ chìm.

Chúng còn buông lời tục tĩu, hát những điệu nhạc d/âm ô.

Nào là "Cứ thế bị người chinh phục, cứ thế cởi bỏ xiêm y"... đủ thứ.

Nhị Nha đỏ mặt nghe chuyện, nhưng cố tỏ ra bình thường.

Cô bé không chỉ cắm đầu ăn, mà còn thì thào với tôi: "Tiểu Hồng,chị cứ lơ đi. Bình thường đâu có dịp ăn ngon thế này. Hôm nay phải tranh thủ bồi bổ."

Vừa nói, Nhị Nha lại gắp miếng th!t ba chỉ, nhét đầy mồm cho đỡ thèm.

Chẳng mấy chốc, Lão Phì đã say khướt.

Hắn liếc nhìn chiếc ghế Thái Sư một cách đầy ẩn ý. Rồi quát: "Tiểu Hồng, ra ngồi lên đây!"

Tôi bỏ ngoài tai.

Thay vào đó, tôi đáp lại hắn bằng ánh mắt âm lãnh.

Trong khoảnh khắc, vẻ yếu ớt của tôi biến mất, thay bằng sát khí từ sâu trong tim.

Đây không phải giả vờ.

Một cô gái từng nhuốm m/áu, sự lạnh lùng đến từ tận cùng bản chất.

Điều này khiến Lão Phì kh/iếp s/ợ.

Hắn sững lại, rồi chuyển mục tiêu sang Nhị Nha.

"Nha Nha, ngoan nào, con ngồi lên trước đi!"

"Nhanh lên!"

Lão Phì sợ Nhị Nha cũng không nghe lời, giọng hằn học hơn.

Nhị Nha nhận ra điều bất ổn, vội vàng lắp bắp: "Ngồi đó làm gì? Con... con ngồi đây được rồi!"

Lão Phì trầm mặt vài giây, rồi nở nụ cười xảo trá: "Con đã mười tám, trưởng thành rồi. Cha định tổ chức lễ trưởng thành cho con, nhưng lỡ bận. Hôm nay nhân tiện, cha bù lại!"

Lũ bạn nhậu đồng loạt hùa theo: "Đúng đấy! Lễ trưởng thành! Nhị Nha, ngồi lên đi!"

"Ngồi đi em, hôm nay em là nhân vật chính!"

Nhưng Nhị Nha không ng/u, nhìn đám người này càng thêm h/oảng s/ợ.

Lão Phì mất kiên nhẫn. Hắn vỗ ngựk hứa hẹn: "Nha Nha ngoan, nghe lời cha. Hôm nay chú bác chỉ muốn con hạnh phúc thôi."

Hai gã đàn ông đứng dậy kéo Nhị Nha.

Cô bé bị lôi đi một cách th/ô b/ạo, cuối cùng ngồi phịch xuống ghế.

Chỉ trong chớp mắt, cô đã bị ghì ch/ặt.

Chiếc ghế được điều chỉnh, tư thế ngồi của cô trở nên kỳ quặc.

"Các người định làm gì!" Nhị Nha gào thét.

Câu trả lời là bàn tay gã đàn ông x/é toạc quần cô bé.

Nhị Nha giãy giụa đi/ên cuồ/ng.

Nhưng lũ người chỉ cười khẩy thưởng thức.

Đặc biệt là Lão Phì.

Hắn nhấp ngụm rư/ợu, sửa giọng: "Nha Nha, cha nuôi con khôn lớn vất vả thế nào. Con phải biết đền đáp."

"Nhà mình cũng có tivi, con thích diễn viên nào không? Hay trong làng có trai nào con để ý?"

"Một lát nữa con nhắm mắt lại, tưởng tượng người ấy đang đùa giỡn với con. Thế là được!"

Lão Phì chuẩn bị lao tới.

Rõ ràng hắn là người đầu tiên. Những kẻ khác xếp hàng chờ.

Đúng kiểu tiệc luân chuyển.

Nhưng đột nhiên, một tiếng rắc vang lên từ bàn ăn.

Cả phòng ch*t lặng.

Tất cả đổ dồn ánh mắt kinh ngạc về phía tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày cha xuất viện, mẹ đã không trở về nhà

Chương 11
Ngày cha xuất viện sau ca phẫu thuật khớp háng, Lâm Nhược Tình – người đang điều hành bếp ăn cộng đồng – mới phát hiện mẹ mình là Hứa Thu Vân không hề trở về nhà, mà đã tự ý chuyển vào một khách sạn lưu trú ngắn hạn với số tiền thuê đã trả trước ba tuần. Mẹ cô để lại toàn bộ tài liệu về phục hồi chức năng, chăm sóc chứng mất trí nhớ và việc nhà, nhưng bà kiên quyết từ chối tiếp tục làm người chăm sóc toàn thời gian cho cả gia đình. Nhược Tình vốn định gánh vác mọi công việc còn trống đó, nhưng giữa những đêm thức trắng chăm sóc, hợp đồng bếp ăn mới và sự vắng mặt của người anh trai, cô dần hiểu ra: thứ thực sự cần sửa chữa không phải là sự 'tùy hứng' của mẹ, mà là thói quen coi thời gian của một cá nhân là nguồn tài nguyên miễn phí của cả gia đình. Khi mẹ quyết định thuê một căn hộ nhỏ cho riêng mình, Nhược Tình buộc phải để cha, anh trai và các dịch vụ chăm sóc thực sự gánh vác trách nhiệm của mỗi người, đồng thời học cách chấp nhận rằng việc mẹ 'không về nhà' không phải là sự phản bội, mà là khởi đầu cho một người trưởng thành giành lại cuộc sống của chính mình.
0