NGƯỜI TÌNH ĐỊNH MỆNH

Chương 11

14/04/2026 14:58

Đã vậy thì không cần diễn kịch nữa. Mượn lực của Trì Mặc vốn đã nằm trong kế hoạch của tôi, nay anh ta chủ động đề nghị, tôi phải nắm bắt lấy. Tôi hỏi: "Sao anh biết được?"

"Chuyện ta muốn biết, chắc chắn sẽ biết."

"Tại sao anh lại giúp tôi?" Tôi nhíu mày khó hiểu.

"Khiến Nhan Tín sống không yên ổn là ta vui rồi."

Cũng dễ hiểu thôi, dù sao Nhan Tín cũng là kẻ đến sau cư/ớp mất vị trí của anh ta, "Anh định giúp thế nào?"

"Mười giờ sáng mai, ta đợi cô ở đây."

Tôi đợi anh ta nói tiếp, nhưng anh ta không có ý định tiết lộ thêm: "Chuyện còn lại cô không cần biết đâu."

Tôi quay về đứng dưới tòa nhà, vẫn như mọi khi đợi Nhan Tín. Từ đằng xa, tôi thấy xe của hắn từ trên không hạ cánh xuống, cửa xe mở ra, hắn sải đôi chân dài bước tới. Nếu ở Trái Đất, tôi khó lòng mà không rung động trước một người đàn ông như thế này. Có tiền, có quyền lại có nhan sắc. Ngoại trừ việc hơi cường thế và lạnh lùng ra thì mọi thứ đều ổn.

Nhưng tôi không cách nào chấp nhận được việc hắn không phải là con người, cũng không chấp nhận được việc mình trở thành một món đồ phụ thuộc. Tôi không muốn cả ngày vô tri vô giác, cũng không muốn việc duy nhất mình cần bận tâm là đợi hắn về nhà.

Nhan Tín bước đến trước mặt tôi, không hề hay biết những tâm tư đang xoay chuyển trong lòng tôi. Tôi cùng hắn lên lầu. Vừa đến dãy hành lang, Nhan Tín đã ép tôi vào tường, cúi người xuống ngửi trên người tôi.

"Trên người em có hơi thở của tộc Rồng." Đó là một câu khẳng định, rồi hắn hỏi: "Em gặp Trì Mặc rồi sao?"

Tôi không định che giấu, đáp lại: "Lúc xuống lầu đợi anh, em có gặp anh ta."

"Anh ta nói gì với em?"

"Chẳng nói gì cả." Tôi giấu nhẹm đi.

Nhan Tín cầm lấy tay tôi, mân mê chiếc nhẫn làm từ xươ/ng sườn của hắn: "Tinh cầu Quỳnh Cổ toàn là những c.h.ủ.n.g t.ộ.c cấp cao, sức sát thương đối với một nhân loại như em là rất lớn. Ở bên cạnh ta, ta có thể đảm bảo em không bị tổn hại, với điều kiện là em không được rời xa ta, hiểu không?"

Lời nói của hắn khiến tôi có một khoảnh khắc d.a.o động, hay là cứ ở lại đây sống cho xong? Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn quyết định phải rời xa Nhan Tín. Tôi chỉ là một con người bình thường, muốn sống một cuộc đời bình thường.

Tôi cảm thấy Nhan Tín dường như đã đ.á.n.h hơi được điều gì đó, nếu không hắn đã chẳng vô duyên vô cớ mà nói ra những lời này.

14.

Ngày hôm sau, Nhan Tín hiếm khi nằm nán lại giường. Lúc tôi tỉnh dậy, hắn đang tựa lưng vào đầu giường, đầy hứng thú quan sát tôi.

"Hôm nay anh không làm việc sao?" Tôi hỏi hắn, lòng nơm nớp lo sợ sẽ có biến cố gì đó làm xáo trộn kế hoạch của mình.

"Có chứ." Nhan Tín nói xong, cúi người đặt một nụ hôn lên trán tôi.

Tôi tiễn hắn xuống lầu, nhưng ngay khoảnh khắc chuẩn bị rời đi, hắn đột ngột quay người lại, vẻ mặt nghiêm nghị và chân thành lạ thường: "Khương Từ, nếu em muốn thay đổi phong cách trang trí trong nhà, thì làm bất cứ lúc nào cũng được."

Tôi sững sờ. Trước đây tôi từng đề cập với hắn rằng tông màu trong nhà quá u ám, liệu có thể thiết kế lại không. Khi đó hắn đã dứt khoát từ chối: "Phong cách của ta xưa nay vẫn vậy, dựa vào cái gì mà cô đến thì ta phải thay đổi?"

Hoàn h/ồn lại, tôi gượng gạo nở một nụ cười: "Không cần đổi đâu, em nhìn quen rồi, thế này cũng tốt." Vì tôi sắp đi rồi, sau này nơi đây có ra sao cũng chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.

Ánh mắt Nhan Tín nhìn tôi sâu thẳm và phức tạp, giống như cái nhìn cuối cùng lúc sinh ly t.ử biệt, khắc cốt ghi tâm. Hắn bị làm sao vậy?

Sau khi hắn rời đi, tôi quay lại phòng khách, ôm con mèo Nhan Tín tặng ngồi thẫn thờ trên sofa. Những chuyện xảy ra trong hai tháng qua giống như một giấc mơ, có chút không thực. Có lẽ tôi có tình cảm với Nhan Tín, nhưng không quan trọng nữa rồi. Rời khỏi đây, tất cả sẽ trở về con số không.

10h đúng, Trì Mặc đã đợi sẵn ở đó.

"Rất đúng giờ." Tôi nói.

Trì Mặc mỉm cười: "Vứt chiếc nhẫn đi, Nhan Tín sẽ dựa vào nó để tìm ra cô đấy."

Tôi giơ tay nhìn chiếc nhẫn, trong lòng bỗng dâng lên niềm luyến tiếc khó tả.

"Cô gái nhân loại, cần đ/ứt thì phải đ/ứt."

Tôi liếc nhìn Trì Mặc, hạ quyết tâm tháo nhẫn ra, ném mạnh đi. Tôi bảo anh ta: "Đi thôi."

Trì Mặc vỗ tay tán thưởng: "Nếu cô không kết hôn với Nhan Tín, ta thực sự sẽ theo đuổi cô. Một giống cái quyết đoán như cô, ở tinh cầu Quỳnh Cổ này đúng là hiếm thấy."

Tôi cười nhạt: "Anh dám đuổi, tôi cũng không dám nhận. Ai biết được ngày nào đó tôi sẽ bị anh dùng mạng của tôi để thế mạng cho anh."

Sắc mặt Trì Mặc sa sầm, giọng điệu khó chịu: "Quả nhiên là đáng gh/ét y hệt Nhan Tín."

Trì Mặc sắp xếp cho tôi ở trong một khu rừng. Tôi không ngờ tinh cầu Quỳnh Cổ lại có một khu rừng nguyên sinh rộng lớn đến thế.

"Anh chắc chắn nơi này đủ an toàn chứ?" Tôi hỏi.

Hắn trả lời không liên quan: "Ta đảm bảo cô tuyệt đối sẽ không bao giờ gặp lại Nhan Tín nữa." Một tia âm hiểm thoáng qua trên mặt Trì Mặc: "Hẹn gặp lại, cô gái nhân loại."

Nhìn khu rừng hoang vu cỏ dại mọc lút đầu, tôi linh cảm thấy nguy hiểm. Tôi phải tìm được một nơi nghỉ ngơi an toàn trước khi mặt trời lặn.

Màn đêm buông xuống, khu rừng này bỗng nhiên nổi sương m/ù. Vốn dĩ vì thiếu ánh sáng nên tôi đã không nhìn rõ phương hướng, nay sương m/ù bao phủ lại càng như dồn vào đường cùng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 MẸ NẤM Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
5 Người giúp việc Chương 10
9 Ngôi sao may mắn Chương 13
11 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 10
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42