Tiếng Lòng Của Sếp Tổng

Chương 11

16/07/2025 16:41

Buổi tối hôm đó.

Tống Hành về nhà muộn, tay cầm bó hoa từ ban tổ chức, kèm một bản x/á/c nhận lọt vào top 3. Cậu mở cửa, thả người xuống ghế, chân chưa kịp tháo giày.

Tiếng chuông cửa vang lên.

Là Khương Dịch.

Anh đứng đó, tay cầm một lon bia và... một nồi cháo trắng.

“Ăn đi. Thi xong rồi, cần bù điện giải.”

Tống Hành bật cười.

“Anh... nấu đấy à?”

“Không. M/ua ở đầu phố. Nhưng nếu em thích, lần sau sẽ học.”

“Vậy lon bia?”

“Cái đó thì cho anh.”

Cả hai cùng ngồi ăn dưới ánh đèn bếp vàng nhạt.

Khương Dịch đột nhiên hỏi: “Hôm nay em có nói... ‘tôi đang yêu sếp mình’.”

Tống Hành hơi khựng lại, múc một thìa cháo, không nhìn anh.

“Ừ.”

“Là nói thật?”

Cậu gật đầu.

“Ừ.”

“Mà không sợ?”

“Sợ.”

“Vẫn nói?”

Tống Hành ngước lên.

“Vì nếu em không nói… anh sẽ mãi là người chờ phía sau ánh sáng. Mà em không muốn vậy.”

Khương Dịch mỉm cười. Anh đặt thìa xuống, đứng dậy đi đến cạnh cậu.

Một cái hôn rất nhẹ rơi lên trán.

“Vậy thì lần tới, mình cùng nhau đứng dưới ánh sáng nhé.”

Thứ Hai, 8 giờ sáng.

Phòng họp lớn tầng 18.

Toàn bộ nhân sự quản lý cấp trung trở lên đều có mặt, chưa kể các đại diện đội thi được mời đến dự khán.

Tống Hành ngồi giữa hàng ghế thứ hai, bình thản lật sổ ghi chép.

Khương Dịch thì vẫn là CEO lạnh nhạt ở hàng ghế đầu – không ai đoán được chỉ hai hôm trước, người đó còn ngồi vắt chân ăn cháo trắng dưới căn bếp nhà cậu, gắp cho cậu từng miếng trứng muối.

"Phân biệt rõ thật đấy, boss ạ."

"Ừ thì... mà không sao, có khi mình lại thấy kiểu này cũng sexy."

Tống Hành vừa nghĩ vừa nhịn cười.

Chỉ có điều, không ai biết rằng hôm nay… kết quả công bố sẽ thay đổi một điều lớn hơn cả chuyện thắng thua.

9:15 sáng.

MC bước lên, cầm bảng vàng công bố.

“Giải Ba – thuộc về đội phòng kế toán, đề tài ‘AI trong kiểm toán chi phí’. Giải Nhì – thuộc về phòng Marketing, đề tài ‘Ứng dụng AI tạo nội dung tự động cho chiến dịch thương hiệu’.”

Hội trường bắt đầu ồ lên, vì ai cũng tưởng phòng đó sẽ thắng.

“Và cuối cùng… Giải Nhất năm nay – thuộc về đề tài: ‘Người Nhỏ Việc Lớn’, đại diện bởi Tống Hành – phòng Hành Chính Tổng Hợp.”

Một khoảng im lặng, rồi cả khán phòng n/ổ tung trong tràng pháo tay.

Tống Hành hơi sững người.

"… Ủa, mình thắng thật à?"

Cậu đứng dậy. Một nửa vì vui, một nửa vì sợ vấp.

Khi bước lên sân khấu nhận giải, cậu vẫn nghe tiếng xì xào phía sau.

“Không ngờ luôn đó…”

“Không phải nhờ qu/an h/ệ với sếp à?”

“Chứ cậu ta thì biết gì về quản trị mà thắng…”

Tống Hành cầm tấm bảng vinh danh, mỉm cười. Nhưng không nói gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hào Quang Nữ Chính Của Bạn Thân Cạn Kiệt, Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nhặt Lộc Thành Thần

Chương 10
Trong buổi đấu giá, bạn trai cũ giơ cao chiếc nhẫn kim cương đáng lẽ thuộc về tôi, định tặng cho đóa sen trắng đứng cạnh. Cả hội trường đều chờ xem tôi bẽ mặt. Tôi bình thản giơ biển, khi mọi người tưởng tôi sẽ giật lại chiếc nhẫn thì lại chỉ về phía món quà tặng bị bỏ quên bên cạnh người điều hành - một con búp bê Nga xếp tầng bình thường. "Mười triệu, tôi mua con búp bê đó." Cả phòng xôn xao, mặt bạn trai cũ và đóa sen trắng tái mét. Bạn thân bên cạnh sốt ruột dậm chân: "Kiều Kiều điên rồi! Thứ đồ chơi đó ở chợ Tiểu Thương Nghĩa Ô chỉ có chín tệ chín hào còn được miễn phí vận chuyển!" Tôi phớt lờ cô ấy, bởi chỉ mình tôi biết rõ: Một tuần trước khi cả hai xuyên vào tiểu thuyết này, tôi đã kích hoạt [Hệ Thống Mua Hời Cho Kẻ Ngốc], còn cô ấy có [Hệ Thống Hào Quang Nữ Chủ Được Trời Chọn]. Giọng hệ thống đang gào thét trong đầu tôi: *Chủ nhân! Mau! Chiếm lấy con búp bê Nga chứa bộ sạc duy nhất của hệ thống hào quang nữ chủ kia!* Đúng vậy, mười phút nữa thôi, hào quang nữ chủ của cô bạn thân yêu sẽ hết pin và tắt ngúm.
Hiện đại
Hệ Thống
Nữ Cường
1