Cận Thị Xông Pha Game Kinh Dị 2

Chương 9

09/05/2025 12:22

Đây là của một phó bản 5S hoàn toàn mới, tất cả người chơi đều như ruồi không đầu, buộc phải tự mình thăm dò.

Đối với những người chơi khác, tầng 8 đầy hiểm nguy rình rập, họ sẽ không dễ dàng lên đây.

Nhưng thời gian gấp rút, tôi phải nhanh chóng tìm ra phương pháp phá giải.

Sáng hôm sau, khi đang chuẩn bị xuống lầu tìm manh mối, tôi nhận được tin nhắn thân thiết từ gã lực sĩ cơ bắp ở tầng 7:

“Xin chào, chúng tôi đã hòa hợp khá tốt với quái vật tầng 7 rồi, nếu cần thông tin gì cô có thể trực tiếp xuống đây lấy.”

Vừa định chợp mắt đã có người mang gối đến.

Dù hơi trùng hợp nhưng hiện tại tôi không sợ hãi.

Bởi tôi lập tức giơ điện thoại lên mách lẻo:

"Tư Tư à, có bọn tiểu nhân cứ muốn hại mẹ con mình."

"Hu hu, bố mẹ ơi, con nghi ngờ phó bản mới này có vấn đề lớn."

"Chồng ơi xem họ kìa, toàn muốn ám toán em! Chồng nói gì đi chứ!"

Bốn quái vật ngây thơ làm sao chịu nổi đò/n công kích nhiệt tình như lửa của tôi.

Ninh Quân An đưa ánh mắt thăm thẳm nhìn tôi, nụ cười đong đầy sự cưng chiều:

"Đưa d/ao phay đây."

Tôi hớn hở lôi cả bốn đạo cụ từ balo ra:

Đao Đồ Tình Yêu, Váy Thiên Sứ, Ruột Tể Tướng và Cây Khô Gặp Xuân.

Lúc này những đạo cụ đều không tỏa khí đen, như vật vô h/ồn.

Cũng vì những thứ này mà tôi bị Công Hội Số Một đ/âm sau lưng, bị liên minh công hội truy sát.

Ninh Quân An đầy vẻ áy náy:

"Có lẽ do năm năm bọn anh ngủ say ở đây nên đạo cụ mất hiệu lực."

"Xin lỗi em, để em chịu khổ rồi."

Đúng là đồ ngốc!

Nếu năm đó không có những đạo cụ này, tôi đã ch*t nghìn lần rồi.

Dù sau này, tôi cũng gặp đạo cụ khác trong các phó bản khác, nhưng không thứ nào sánh được cả về ý nghĩa lẫn uy lực.

Suốt bao đêm dài nhớ thương, tôi đều ôm khư khư bốn đạo cụ này để chìm vào giấc ngủ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm