Bạn cùng phòng là cá mập

Chương 12

05/08/2025 21:39

Cắn tôi đ/au đến mức rống lên như sói!

Các cô gái xung quanh càng kinh ngạc trước hành động kỳ lạ của Sa Kỳ, ai nấy đều lộ vẻ sửng sốt nghi hoặc.

Tôi vội bịt miệng Sa Kỳ rồi lôi hắn đi.

"À này, tôi với thằng bạn còn có việc, bọn tôi đi trước đây." Tôi lúng túng giải thích rồi bỏ đi, kéo Sa Kỳ vào phòng chứa đồ hậu trường.

"Em làm gì vậy? Sao em dám cắn anh trước mặt người khác?"

Giọng tôi hơi gay gắt, Sa Kỳ cúi gằm mặt xuống. Thấy vẻ nhỏ bé của hắn, tôi không nỡ quát to, bèn hạ giọng nói: "Lỡ bị người khác phát hiện khác thường thì sao? Em phải học cách bảo vệ bản thân đi chứ."

Sa Kỳ không trả lời, vẫn cúi đầu, nước mắt "rơi tõm" xuống.

Không đúng rồi. Tôi đã dịu giọng nói chuyện tử tế với hắn rồi mà, sao hắn vẫn khóc?

Thấy hắn khóc, tôi luống cuống không biết làm sao.

Bạn thân khóc thì dỗ thế nào đây? Đang online chờ, rất gấp.

Tôi cuống quýt lấy tay áo lau mặt cho hắn, giọng hoảng hốt: "Này, đừng khóc nữa, anh không quát em đâu, anh không quát nữa được không..."

Sa Kỳ ngẩng đầu, mắt đỏ hoe nhìn tôi: "Chủ nhân, anh định bỏ rơi em phải không?"

"Không phải."

Tôi giải thích với hắn: "Tại vì em cứ cắn anh hoài, vừa rồi em lại cắn nữa, em như thế..."

Tôi nghẹn lời. Vì bỗng nhớ ra tài liệu mình tra c/ứu sau này.

Cá m/ập đực cạnh tranh nhau để tán tỉnh cá m/ập cái. Thì ra hắn coi mấy cô gái kia là tình địch để tranh giành. Nên cách cạnh tranh của hắn là: để lấy lòng "con cá m/ập cái" là tôi, cậu dùng vết cắn để bày tỏ tình cảm.

"Em… em thật là…"

"Em không nhịn được....." Vẻ mặt Sa Kỳ đúng là thiệt thòi quá: "Chủ nhân, anh rất gh/ét em cắn phải không?"

"Anh..."

Tự vấn lòng mình. Hình như tôi cũng không đến nỗi gh/ét lắm… Dù có đ/au. Nhưng cũng không sao… Tôi sẽ ngoan ngoãn bôi th/uốc thôi… Cứ để hắn cắn đi. Cắn mấy cái thì sao? Cá m/ập của mình thì mình chiều thôi.

Hắn theo đuổi tôi… Cũng không phải không được. Tôi không đồng ý là xong… Cần gì phải trốn tránh hoài?

Tự thuyết phục bản thân xong, tôi dắt hắn đi ra: "Ra ngoài dẫn em đi ăn đồ ngon."

Không hiểu sao tôi cảm thấy ngại ngùng, thậm chí hơi x/ấu hổ, tôi lí nhí nói nhỏ với hắn: "Không có không thích đâu."

Tôi còn không dám ngẩng mặt nhìn thẳng, mặt nóng bừng: "Muốn cắn thì cứ cắn đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm