Cứ thế ngọt ngào trải qua vài ngày, hiện tại chúng tôi đã có thể hôn hít ôm ấp cực kỳ thành thạo rồi.

Một ngày nọ, tôi đang chán nản lướt điện thoại thì đột nhiên nhận được một tin nhắn từ số lạ.

[Tôi cho em thời gian ba ngày, đến Mộc Thê Loan. Nếu không tôi sẽ đồng ý lời tỏ tình của người khác.]

Tôi: "?"

Nhìn cái là biết ngay thằng cha đi/ên Tư Đồ Cẩn.

Tôi chẳng thèm để ý, nhanh chóng chặn số này.

Sau đó đi lướt vòng bạn bè.

Không biết bọn họ cố ý hay là không hẹn mà gặp.

Một người bạn không nhớ kết bạn từ bao giờ đăng một tấm ảnh trong hội quán.

Dưới ánh đèn rực rỡ đan xen, Tư Đồ Cẩn đứng ở trung tâm, xung quanh vây kín một vòng lớn người.

Thiếu niên thanh tú đứng trước mặt hắn đang ôm bó hoa, đưa về phía hắn.

Caption:

[Lại thấy cảnh cậu Cẩn được tỏ tình. 666, ai muốn xếp hàng thì mau lấy số. Cậu Cẩn lên tiếng rồi, đ/ộc thân lâu quá dạo này muốn yêu đương.]

Mắc cười.

Tôi nhếch mép, nghĩ thầm mấy con linh vật trong McDonald's mà còn bày đặt diễn trò.

Sau đó nhanh chóng xóa và chặn mấy người bọn họ khỏi danh sách bạn bè.

Dạo này Tư Đồ Úc hơi bận, bấm ngón tay tính toán, chúng tôi thế mà đã tròn ba ngày không gặp rồi.

Nhớ anh ấy, muốn "ăn môi" rồi.

Đã không dứt ra được, vậy thì tôi cứ đi tìm anh ấy thôi.

Chương 7:

Đưa ra quyết định trong vòng năm giây, tôi nhắn tin cho người ta: [Cục cưng à, em đến công ty đưa bữa trưa tình yêu cho anh đây, đợi em nhé (灬ꈍεꈍ灬)]

Bên kia trả lời rất nhanh: [Được, đi đường cẩn thận.]

[Đợi em.]

Thế là tôi gọi đồ ăn ngoài, sau khi nhận được thì trút mấy món ngon vào hộp giữ nhiệt.

Chuẩn bị xong xuôi, đang định xuất phát thì thấy Tư Đồ Úc lại gửi thêm một tin nhắn tới.

Lặp lại câu trước đó: [Đợi em.]

Tôi bật cười, có thể tưởng tượng ra dáng vẻ anh ấy nghiêm mặt, đầy mong chờ gõ chữ gửi đi.

Anh ấy đã dặn dò trước rồi, nên tôi đi một mạch không chút trở ngại đến văn phòng của anh ấy.

Vừa vào cửa đã thấy anh ấy đứng dậy, bước nhanh tới đón tôi.

Tôi giơ cao hộp cơm, chớp mắt: "Đồ ăn của ngài đã được giao đến ~"

Tư Đồ Úc nhận lấy hộp cơm đặt lên bàn, rất nhanh chuyển ánh mắt sang người tôi, đi tới thuần thục ôm lấy tôi.

"Ninh Ninh."

"Dạ dạ." Tôi thuận thế nhào vào lòng anh ấy, vòng tay ôm eo anh ấy, ngẩng đầu hỏi: "Có nhớ em không?"

Anh ấy cúi đầu, đáy mắt bừng lên những tia sáng dịu dàng vụn vặt, trầm giọng: "Nhớ."

"Em cũng nhớ anh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
4 Tóc Xác Chương 12
7 Đỉa Thành Tinh Chương 12.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
232