Thần Đạo Đan Tôn

Chương 3123: Giáo huấn

05/03/2025 17:29

Một ngày, mười ngày, ước chừng qua hai tháng, đột nhiên có âm thanh vang lên.

- Lăng Hàn, muốn ra sao?

Lăng Hàn mở to mắt:

- Lại Quang, ngươi lừa gạt ta tiến vào nơi này chính là vì hỏi vấn đề như vậy sao?

- Ha ha, chúng ta chẳng qua là cảm thấy ngươi quá rêu rao, muốn để ngươi yên tĩnh một đoạn thời gian.

Lại có một thanh âm vang lên, đây cũng không phải là Lại Quang.

- Ồ?

Lăng Hàn cười cười.

- Ta chỗ nào làm phiền các ngươi rồi?

- Hừ, trong tầng không gian thứ hai này, vốn là địa bàn của Nguyên lão đại của chúng ta, nhưng ngươi vừa đến đã cư/ớp đi danh tiếng lão đại của chúng ta, cho nên chúng ta hi vọng ngươi ở chỗ này nghỉ ngơi một đoạn thời gian, hảo hảo thanh tĩnh một chút.

Lăng Hàn kinh ngạc, như vậy cũng có thể để hắn kéo đến cừu h/ận?

Hắn ở tầng thứ hai không phải rất điệu thấp sao, đoạt danh tiếng của ai?

Nhưng lại tưởng tượng, hắn không cần ở tầng thứ hai uy phong như thế nào, bởi vì hắn ở tầng thứ nhất liền lập xuống chiến công hiển hách, vô luận đi đến đâu cũng có thể trở thành nhân vật phong vân, đoạt danh tiếng của ai cũng là bình thường.

Bất quá, có thể ở trong tầng thứ hai trổ hết tài năng, vậy hẳn cũng là nhân vật vô cùng cao minh, làm sao ngay cả chút khí lượng ấy cũng không có?

Cử động như vậy, là mấy người này tự mình gây ra, hay là xuất từ “Nguyên lão đại” an bài?

- Các ngươi coi là, cái này có thể vây được ta?

Lăng Hàn cười nói.

- Đây chính là vị diện va chạm hình thành bí cảnh, lại bị chúng ta ảnh hưởng Thiên Địa đại thế, ngươi không có ức năm thời gian trở lên là mơ tưởng phá giải!

Có người vô cùng tự tin nói.

Lăng Hàn mắt thả tinh quang, nhìn một vòng liền gật gật đầu, đối phương nói không sai, nơi này Thiên Địa kết cấu một mực biến hóa, muốn lý giải quy luật trong đó là rất khó, khốn trên triệu năm cũng không phải khoa trương.

Nhưng những người này không biết, lực lượng của hắn vượt xa Nhất Bộ, vậy tại sao lại cần dựa theo quy củ làm việc, trực tiếp lấy lực phá liền tốt.

Đây là chỗ tự tin của hắn, cho nên một mực không có bộc phát.

Lăng Hàn cười nhạt một tiếng:

- Vậy ta liền phá giải cho các ngươi nhìn xem!

Hắn nhanh chân mà đi, oanh, mỗi một tế bào trong cơ thể đều phun trào lực lượng, hóa thành Trường Giang Đại Hải, lực lượng vị diện mãnh liệt bàng bạc, không ngừng tuôn ra, ở quanh người hắn tạo thành một vòng ánh sáng.

Tạp tạp tạp, không gian phụ cận hắn không ngừng vỡ vụn, như thủy tinh đá/nh nát.

Bên ngoài sơn cốc, tổng cộng có bảy nam nữ đứng đó, lộ ra cười lạnh.

Bọn hắn quá không quen nhìn Lăng Hàn, bất quá là người mới từ tầng thứ nhất tấn thăng lên, thế mà đã dẫn phát oanh động lớn như vậy, để uy vọng của lão đại bọn họ nhận lấy ảnh hưởng.

Nhìn xem, dễ như trở bàn tay liền bị bọn hắn lừa gạt vào cạm bẫy, trí thông minh như vậy cũng xứng?

- Nhìn, nhìn...

Có người đột nhiên r/un r/ẩy nói, tay chỉ sơn cốc, mặt mũi tràn đầy không thể tưởng tượng nổi.

- Ngươi hoảng cái gì?

Những người khác nhao nhao trách m/ắng, khi ánh mắt nhìn về phía sơn cốc, bọn hắn cũng đồng dạng trở nên trợn mắt hốc mồm, bởi vì Lăng Hàn như giẫm trên đất bằng, nhanh chân mà đi, không có nhận lấy một tia ảnh hưởng.

Làm sao có thể?

Lăng Hàn cười nói:

- Khi lực lượng cường đại đến trình độ nhất định, liền có thể phá vỡ hết thảy hư ảo.

Nói nhảm, cái này bọn hắn cũng biết, nhưng mấu chốt là, nơi này áp chế lực lượng, ngay cả Lục Bộ Thiên Tôn cũng chịu ảnh hưởng, ngươi dựa vào cái gì lấy lực phá pháp?

Lăng Hàn nhìn bảy người trẻ tuổi này một chút, nói:

- Có Cuồ/ng Lo/ạn u/y hi*p ở phía trước, các ngươi lại còn động những tiểu tâm tư này. Cách cục nhỏ như thế, thật không biết các ngươi là làm sao tu thành Thiên Tôn.

Bảy người kia vừa thẹn vừa gi/ận, tất cả mọi người là Nhất Bộ, ngươi dựa vào cái gì răn dạy bọn hắn, giống như mình là trưởng bối của bọn hắn vậy.

- Lăng Hàn, ngươi không nên quá cuồ/ng!

Lại Quang lập tức kêu lên.

Lăng Hàn nhìn về phía hắn:

- Ngươi cho rằng, ta tin ngươi, là vì trí thông minh có vấn đề?

Hắn lắc đầu.

- Nói các ngươi cách cục nhỏ, ở trước Thiên Địa đại cục này, ta càng muốn đối với người nhiều một chút tín nhiệm, các ngươi lại lạm dụng tín nhiệm của ta.

- Hôm nay, nhất định hảo hảo giáo huấn các ngươi một chút.

Bảy người Lại Quang đều cười lạnh:

- Ngươi cũng bất quá là Nhất Bộ Thiên Tôn, lấy một địch bảy, có phần thắng sao?

Lăng Hàn không đáp, chỉ nhanh chân mà đi.

- Lớn mật!

Bảy người đều gầm thét, nhao nhao đá/nh tới Lăng Hàn.

Khi bọn hắn vọt tới trước người Lăng Hàn, mỗi một cái đều sắc mặt đại biến, chỉ cảm thấy một cỗ hấp lực đ/áng s/ợ dùng ở trên người bọn hắn, để thân hình bọn hắn gia tốc.

Bọn hắn muốn dừng lại, nhưng ngạc nhiên phát hiện đó căn bản không cách nào làm được.

Bành bành bành bành, bọn hắn lập tức đụng vào nhau, Thiên Tôn lại như thế nào, vẫn đ/âm đến người ngã ngựa đổ, vô cùng chật vật.

Bọn hắn bò dậy, lúc nhìn về phía Lăng Hàn, trong ánh mắt liền mang theo sợ hãi mãnh liệt.

Người này, một chiêu chưa ra liền để bọn hắn nếm nhiều đ/au khổ, thực lực mạnh đến mức nào?

- Đi!

Bọn hắn nhao nhao nói, bọn hắn căn bản không thể nào là đối thủ của Lăng Hàn, nhất định phải mời “Nguyên lão đại” ra mới có thể đối kháng.

- Nói muốn giáo huấn các ngươi một trận, đi vội vã làm gì?

Lăng Hàn đưa tay, oanh, áp lực đ/áng s/ợ trấn xuống, đây chính là lực lượng Tam Bộ, bảy người này dù liên thủ cũng không có khả năng chống đỡ, lập tức bị trấn áp.

- A!

Bảy người kêu thảm, cùng nhau nằm xuống, căn bản không có cách đối kháng áp lực của Lăng Hàn.

- Hôm nay muốn dạy các ngươi một chút đạo lý.

Lăng Hàn từ tốn nói, hắn ngồi xếp bằng ở một bên, nhưng áp lực còn đó, để bảy tên Thiên Tôn trẻ tuổi đều mồ hôi chảy đầm đìa.

- Chiến hữu không phải dùng để hố!

- Tín nhiệm không phải dùng để tiêu xài!

-...

Lăng Hàn nói một câu, liền đ/è tay một chút, để bảy người nếm nhiều đ/au khổ, dù toàn lực đối kháng cũng vô dụng, chỉ cảm thấy xươ/ng cốt cả người muốn đ/ứt g/ãy.

Lăng Hàn giáo dục bảy người này một chút, liền nghênh ngang rời đi, hắn mới lười nhác tiêu hao thêm thời gian.

Nếu bảy người này từ đây sửa đổi, vậy dĩ nhiên tốt nhất, bất quá nếu còn không bỏ

qua, muốn tìm hắn gây sự, vậy hắn sẽ không chút do dự xử lý bọn hắn.

Hắn trở lại thành luỹ, tiếp tục tu luyện.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
4 U Minh Chương 27
5 Dây Leo Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

KẺ NGỐC TÔI CƯNG CHIỀU SUỐT NĂM NĂM, HÓA RA VẪN LUÔN CHỜ TÔI VÀO TÙ

6
Cậu ấy giả ngốc chỉ để đưa tôi vào tù. Là những dòng bình luận chạy trước mắt đã nói cho tôi biết chuyện đó. Đứa con nuôi ngốc nghếch của kẻ thù ấy, tôi đã cưng chiều suốt năm năm, vậy mà theo những dòng bình luận kia, tất cả sự ngoan ngoãn, ngây thơ và lệ thuộc mà cậu ấy thể hiện trước mặt tôi từ trước đến nay đều chỉ là giả vờ. Sáng hôm đó, Lục Chấp chui ra khỏi chăn, gương mặt vừa tỉnh ngủ vẫn còn mang theo vẻ lười biếng ấm áp. Tôi day day huyệt thái dương đang căng tức rồi cúi xuống nhìn ngực mình, hai dấu đỏ ở đó còn đậm hơn hôm qua, nhìn thế nào cũng giống kiệt tác do ai đó ngậm lấy rồi cắn mút suốt cả đêm mới để lại. Tôi còn đang ngẩn người thì trước mắt bỗng giống như có ai vuốt mở một màn hình điện thoại vô hình, từng hàng chữ đủ màu liên tục trôi từ trái sang phải. “Ha ha ha ha, bị mút đến mức trông như hai quả dâu dập rồi mà tên pháo hôi này vẫn còn tự lừa mình là muỗi cắn.”
Boys Love
Hiện đại
0