Tâm duyệt sư tôn

Chương 10

28/10/2025 20:19

Trở về Thanh Nhã Cư, ta lập tức ngồi xuống nhập định.

Tu vi vốn dừng lại bấy lâu, dưới sự dẫn dắt của ta, từ từ bắt đầu tăng vọt.

Lúc này, ta cách Kim Đan kỳ chỉ còn một bước chân nữa mà thôi!

Vui mừng khôn xiết, cảm giác những ngày qua nỗ lực đã được đền đáp xứng đáng!

Cuộc sống đã có hy vọng, ngay cả ánh dương cũng trở nên rực rỡ hơn.

Biết đâu ta có thể đột phá Kim Đan kỳ sớm hơn, rồi xuống núi trước thời hạn!

Hôm nay là ngày bí cảnh kết thúc, rất nhiều người trong tông môn đứng chờ ở cửa bí cảnh.

Tông môn ta cũng phái không ít người đến đó, trong đó còn có nhiều trưởng lão, đều là để đón các đệ tử kiệt xuất của tông môn trở về.

Ta cũng đi cùng, nhưng là tự mình trốn xuống núi.

Ta nằm trên một cây đại thụ cách xa cửa bí cảnh, ngậm một ngọn cỏ đuôi chó, nhàn nhã đung đưa chân. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương cỏ non, ánh dương ấm áp chiếu xuống người, thoải mái vô cùng.

Khiến ta lúc này chỉ muốn ở lại núi này, sống cuộc đời tiêu d/ao tự tại như thế.

Tiếc thay còn có thân phận ràng buộc, phải giải trừ xong, mới có thể vô ưu vô lo. Vì sợ bị người phát hiện, nên ta đặc biệt cải trang một phen.

Từ y phục màu ngà trắng của Thanh Nhã Cư đổi thành bố y màu xám xịt, trên đầu đội nón lá lớn, cả người trông như một hiệp khách giang hồ.

Nếu không phải người cực kỳ thân quen, khó mà nhận ra ta là ai.

"Tiêu sư đệ."

Nhìn thấy bóng người quen thuộc xuất hiện, ta liền nhảy xuống cây, hướng về phía Tiêu Trác đi tới. Tiêu Trác quá quen với giọng ta, chỉ một tiếng gọi giữa đám đông, hắn đã nhận ra ta.

Cũng chỉ một ánh mắt, đã thấy bóng ta phía sau đám người.

Hắn lập tức chạy về phía ta, ta cũng nhanh bước tiến lên.

Trước khi hắn mở miệng, ta đã kéo hắn đi ngay.

Hôm nay tông môn dời giờ giới nghiêm thêm hai canh giờ, hiếm khi xuống núi, đương nhiên phải đi xem thế giới phía dưới núi.

Ta kéo Tiêu Trác đi quá nhanh, nên không để ý rằng tiểu sư đệ cũng vừa ra khỏi bí cảnh.

Hắn cũng nghe thấy tiếng gọi của ta, nhận ra giọng nói và nhận diện được ta.

Tiểu sư đệ không ngờ ta đột nhiên đến đón hắn, lại còn nhìn thấy hắn ngay lập tức. Trong lòng hắn lập tức tràn ngập hạnh phúc, nụ cười trên môi không sao kìm nén được.

Tiểu sư đệ bước nhanh hơn, muốn sớm được gần gũi ta.

Ba tháng không gặp, hắn nhớ ta vô cùng.

Nhưng khi thấy ta hoàn toàn không để ý tới hắn, thẳng chân bước qua trước mặt, rồi kéo Tiêu Trác bỏ đi, nụ cười trên môi tiểu sư đệ lập tức biến mất.

Thì ra... sư huynh không phải đến tìm hắn!

Ta hoàn toàn không biết phía sau có một cái đuôi nhỏ, đưa ngay cái đùi gà nướng siêu ngon m/ua trên đường cho Tiêu Trác:

"Mau nếm thử đi, đùi gà này ngon lắm, ngon hơn nhiều so với nhà bếp trong tông môn."

Tiêu Trác không khách khí, cắn ngay một miếng lớn.

Đùi gà được ta dùng tu vi giữ ấm, nên vẫn nóng hổi, một miếng cắn vào dầu trào ra, thơm phức.

Tiêu Trác mắt sáng rực: "Ừm, ngon thật!"

Ta hơi kiêu hãnh ngẩng cằm, cửa hàng ngon như thế mà ta cũng tìm ra, quả là giỏi. Nhưng khi dẫn Tiêu Trác dạo quanh trấn nhỏ, ta phát hiện mọi cửa hàng dưới núi đều làm đồ ăn cực kỳ tuyệt hảo.

So sánh lại, cái đùi gà nướng thơm phức kia trở nên tầm thường.

Trước khi xuống núi, ta luôn nói muốn sống đời tiêu d/ao dưới núi, nhưng chưa từng biết đời sống nơi đây lại khoái hoạt đến thế!

Đèn lồng lấp lánh, náo nhiệt phi phàm, người ở đây không cúi đầu tu luyện, suốt ngày đấu đ/á nhau. Mà sống nhiệt tình, nhàn hạ thoải mái, tận hưởng thời gian.

Dù sao ta cũng không quá truy cầu tu vi, cuộc sống như thế này rất hợp với ta.

Chuyến đi này khiến ta càng thêm mong đợi cuộc sống tương lai dưới núi.

Sau khi trở về, nhất định phải tu luyện gấp đôi, sớm ngày rời tông môn, xuống núi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ván cược và thế thân

Chương 7
Vị hôn phu Thẩm Chiêu Quân giả chết. Hắn khiến Thế tử Thẩm Dục Thần tốn hai năm để kết giao cùng ta. Hai kẻ ấy lập ra ván cược, cược xem sau khi Thẩm Chiêu Quân rời đi, liệu ta có còn giữ được tiết hạnh hay chăng. Ngay khoảnh khắc ta ưng thuận lời cầu hôn của Thẩm Dục Thần, Thẩm Chiêu Quân kẻ đã "tạ thế" hai năm liền từ trong bóng tối bước ra, trong mắt đầy rẫy oán hận. Ta ngẩn người tại chỗ, vừa giận vừa tủi, một chữ cũng chẳng thốt nên lời. Trở về phủ, ta đổ bệnh rồi uất ức mà qua đời. Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày tin dữ Thẩm Chiêu Quân "tạ thế" truyền đến. Ta trước mặt người đời khóc một trận thỏa thuê, rồi quay đầu viết ngay một lá thư, gửi đến cho người biểu muội ở quê nhà vốn có dung mạo giống ta bảy tám phần. [Biểu muội có nguyện ý tới kinh thành, cùng Thế tử viết nên một đoạn giai thoại chăng?]
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
1
Hiền thê Chương 6
A Doanh Chương 6