Không cần mở mắt tôi cũng biết.
Sắc mặt bà Vương lúc này chắc chắn rất khó coi.
Thời gian như ngừng trôi trong không gian ấy.
Rất lâu sau.
Bà mới cất tiếng:
"Con ra ngoài với mẹ."
Suốt hai ngày sau đó.
Tôi không gặp lại Tần Diệc.
Sau khi có thể xuống giường đi lại, tôi chủ động xin xuất viện.
Bà Vương không giữ tôi lại.
Bà muốn nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng chỉ gói cho tôi rất nhiều đồ mang theo.
Nhưng rốt cuộc vẫn không nói ra lời nào.
Khi trở lại trường học.
Chuyện tôi bị thương đã được nhà trường tuyên truyền thành hành động nghĩa hiệp vì bạn bè.
Trong lớp còn treo lá cờ khen thưởng do chính bà Vương đặc biệt mang tới.
Từ một học sinh hư chuyên trốn học đá/nh nhau.
Tôi lập tức trở thành đại ca trọng tình trọng nghĩa.
Triệu Cát chuyển trường.
Những kẻ từng theo hắn b/ắt n/ạt tôi trước đây cũng lần lượt đến xin lỗi.
Nhìn mặt bàn sạch sẽ gọn gàng.
Tôi bỗng có cảm giác hoang đường như đang nằm mơ.
Giáo viên chủ nhiệm gọi tôi lên văn phòng.
"Trong lớp đông học sinh như vậy, có những chuyện quả thật là thầy đã không để ý tới."
"Nếu em đã quay lại rồi thì cố gắng học hết năm cuối cấp cho đàng hoàng."
Tôi vẫn cụp mắt như thường lệ, gật đầu lấy lệ liên tục.
"Những gì thầy nói em có nghe vào tai không đấy?"
Thầy chủ nhiệm cực kỳ bất mãn với thái độ qua loa của tôi.
Ông cuộn xấp đề thi lại, gõ liên tiếp lên mặt bàn.
"Nghe rồi." Tôi đáp.
"Nghe rồi thì dẫn học sinh mới chuyển lớp về đi."
"Từ nay hai em ngồi cùng bàn."
Tôi vừa quay đầu lại.
Đã thấy Tần Diệc đứng sau lưng mình.
Gương mặt xanh tím chỗ này một mảng, chỗ kia một mảng.
7
"Thầy chủ nhiệm, Ký Vân Châu không cho em phụ đạo cho cậu ấy."
"Thầy ơi, Ký Vân Châu không chịu thảo luận nhóm với em."
"Lớp trưởng bộ môn, Ký Vân Châu không hợp tác với tôi."
...
Tôi giữ ch/ặt bàn tay Tần Diệc đang định giơ lên báo cáo tiếp.
Bất đắc dĩ nhượng bộ.
"Tôi làm, được chưa?"
"Cậu đừng làm lo/ạn nữa."
Tần Diệc còn chưa kịp nói gì.
Bạn học ngồi phía trước đã không chịu nổi.
"Hạng nhất toàn khối đích thân kèm cặp, phụ đạo một kèm một, Ký Vân Châu cậu đúng là ở trong phúc mà không biết hưởng."
"Đúng vậy, không biết hưởng phúc."
Tần Diệc hơi dịch người ra sau.
Hơi thở ấm nóng toàn bộ phả vào cổ áo tôi.
Tôi rùng mình một cái.
Vội vàng kéo ghế dịch ra xa.
"Phúc khí này cho cậu luôn đấy."
"Cậu ấy thích giảng, cậu thích nghe."
"Hai người đúng là trời sinh một cặp."
Người bạn học kia chẳng nể mặt tôi chút nào.
"Tôi tài hèn sức mọn, vẫn chưa đến mức phải học phụ đạo lại từ lớp mười."
"Cậu tự mà học đi."
Tôi: "..."
Kiếp trước Tần Diệc cũng từng đề nghị phụ đạo cho tôi.
Khi ấy tôi chỉ cần mềm nhũn người ra, làm nũng cậu ấy vài câu.
Cậu ấy lập tức không ép nữa.
"Không thích thì thôi. Sau này mọi chuyện cứ để tôi lo."
Nhưng chiêu này hiện tại không dùng được nữa.
Tôi chỉ có thể bịt mũi nhận mệnh.
Làm hết bài này đến bài khác mà Tần Diệc giao.
Kỳ thi tháng.
Tôi thành công từ vị trí đội sổ leo lên nhóm trung bình yếu.
Sau khi dần dần củng cố nền tảng.
Đến kỳ thi giữa kỳ, tôi vượt xa mong đợi, xông thẳng lên nhóm trung bình.
Nhà trường đặc biệt tuyên dương tôi và Tần Diệc trong buổi tổng kết giữa kỳ.
Thậm chí còn bắt hai đứa mỗi người đeo một bông hoa đỏ lớn lên sân khấu phát biểu.
Lần gần nhất tôi nhìn thấy loại hoa này...
Là lúc nó được buộc trên cổ con lợn chuẩn bị mang đi th!t.
Bộ dạng quê mùa đến bùng n/ổ ấy vừa xuất hiện đã gây chấn động toàn trường.
Đám học sinh thậm chí còn bất chấp quy định cấm mang điện thoại của nhà trường.
Thi nhau chụp ảnh lưu niệm.