Ta Không Thể Làm Thị Vệ Nữa!

Chương 6

12/12/2025 17:42

"Vương gia!!!"

Y quay đầu lại, ánh mắt chăm chú dán vào ta, từ tốn nhai nuốt: "Ngon lắm."

Ta: "......"

Ta phóng qua cửa sổ chuồn mất. Lần này Vương gia không ngăn lại, chỉ để lại tiếng cười khẽ sau lưng.

Ta túm tóc ngồi thụp trên cây, đồng đội bên cạnh trông thấy liền hỏi: "Có chuyện gì thế Tiểu Cửu? Lại bị ph/ạt à?"

Ta gi/ật phắt một chiếc lá: "Không có!"

Ám vệ kia nhảy lên ngồi xổm bên cạnh: "Sao thế hả?"

Ta liếc nhìn hắn, do dự mãi rồi thở dài: "Thôi bỏ đi."

Ám vệ tức đến nghẹt thở: "......"

Giờ đến lượt hắn túm tóc: "Này, nói đi chứ! Đừng thế chứ! Ngươi định nói rồi mà!"

Hắn chồm tới gần, mắt trợn trừng: "Xin ngươi, nói mau, không tối nay ta thức trắng đấy!"

Ta: "......"

Đang lưỡng lự thì hai bóng người nữa chợt hiện trên cành cây: "Chuyện gì thế?"

Ta há hốc miệng, không biết diễn tả thế nào, gãi gãi đầu: "Là... cái này..."

Ba cái đầu, sáu con mắt chăm chú dán vào ta: "Ừm ừm?"

"Chuyện là... ta có người bạn..."

Ta cào cào vỏ cây: "Hắn ấy..."

Ba kẻ kia rúc lại gần hơn: "Ừm ừm?"

Ta lại thở dài: "Thôi bỏ đi..."

"Á á á á á á!!!!" Cả bọn đồng thanh hét lên, làm đàn chim trên cây bay tán lo/ạn.

Ta co rúm người phóng đi: "Xin lỗi xin lỗi!"

Ăn trưa xong, ta lê từng bước về thư phòng. Không dám nhìn mặt Vương gia, nhưng cũng chẳng dám trốn việc.

Tay trái ta ngắt hoa, chân đ/á viên sỏi, tay phải cào vỏ cây, dần dà cũng tới nơi.

Ngẩng đầu lên, thấy Vương gia đang khoanh tay đứng trước thư phòng nhìn ta.

Ta vội vứt bông hoa, đ/á viên sỏi chạy tới: "Vương gia."

Vương gia đã thay bộ y phục màu đen huyền sau bữa trưa, màu tối tăm ấy chẳng thể che lấp vẻ xuất chúng của đôi mày mắt, ngược lại càng tôn lên dáng người cao ráo, ngọc bội bên hông lấp lánh. Vương gia mặc gì cũng tuyệt đẹp.

Y mỉm cười đáp lời, tay xoa đầu ta: "Tiểu Cửu, chiều theo ta ra phố."

Ta liếc nhìn rồi cúi mặt xuống: "Dạ."

Vương gia không buông tha, cúi người sát lại, nghiêng đầu nhìn: "Sao không thèm ngó ta vậy?"

Tai ta nóng bừng, cổ rụt lại: "Không..."

Vương gia cười khẽ bước tới: "Ta đẹp không?"

"Đẹp..." Đẹp nhất đời.

"Vậy mà Tiểu Cửu chẳng thèm nhìn, tổn thương lòng ta quá~" Vương gia lùi lại thở dài.

Ta đành ngẩng mặt đỏ bừng: "Vương gia đẹp lắm."

Vương gia nheo mắt cười, hỏi tiếp: "Ta có phải đẹp nhất không?"

Ta không nghĩ ngợi gật đầu: "Đương nhiên."

Vương gia là người đẹp nhất ta từng thấy.

Y hài lòng xoa gáy ta, y hệt như những lần trừng ph/ạt. Ta vô thức ngửa cổ lên, chợt nhận ra hành động của mình thì toàn thân đơ cứng.

May là Vương gia không để ý, buông tay quay đi: "Ra phố hôm nay, Tiểu Cửu muốn m/ua gì?"

Tim ta đ/ập thình thịch, chưa thoát khỏi ý nghĩ đi/ên rồ ấy. Chỉ biết bước theo Vương gia, đầu óc hỗn độn, chẳng biết mình đáp lại thế nào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hủy diệt kịch bản sến súa, ta sẽ tống nam chính xuống địa ngục trước.

Chương 6
Lương y bảo ta khó sống qua mùa đông này. Phu quân ta Hạ Cảnh ngồi bên giường, mắt đỏ hoe nắm chặt tay ta: "Đường Nhi, nếu nàng đi rồi, ta tuyệt đối không sống cô độc." Vừa dứt lời, hàng chữ đen lập lòe trước mắt ta: [Cười chết, nam chính vừa mua biệt thự ngoại ô cho bạch nguyệt quang, chỉ chờ bà vợ mặt vàng này chết thôi!] [Hồi môn của đồ mặt vàng sắp bị đem đi làm sính lễ cho bạch nguyệt quang rồi, đau thật!] Ta chăm chăm nhìn gương mặt đầy tình cảm của Hạ Cảnh, vung tay tát một cái bôm vào mặt hắn. Hạ Cảnh choáng váng, kinh ngạc nhìn ta. Chưa kịp định thần, ta vén chăn, đá hắn một cái rơi xuống giường. "Muốn chết cùng ta? Được lắm, để ta tiễn ngươi lên đường ngay." Tuyệt đối không sống cô độc ư? Hôm nay ta sẽ cho hắn biết thế nào là NÓI LÀ LÀM.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Túc Túc Chương 10
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 50: Tiệc chia tay nghỉ hưu
Bại Tướng Chương 36: Không biết ngượng.