Ngại gì mà không thử

Chương 4

13/06/2026 15:32

Hầu kết Hoắc M/ộ Kiều khẽ chuyển động, ánh mắt nóng rực, hắn ân cần nói: "Mặc quần áo nóng lắm, để tôi cởi giúp cậu."

Tôi gật đầu: "Cậu tốt bụng gh/ê!"

Trong bóng đêm, tôi không nhìn rõ sắc mặt Hoắc M/ộ Kiều, chỉ nghe thấy tiếng cười nhẹ của hắn: "Ừ, tôi chỉ tốt với cậu thôi."

Cởi quần áo xong, tôi ngược lại càng thấy nóng bức, khổ nỗi Hoắc M/ộ Kiều lại như con rắn...

Không đúng, cơ bắp hắn quá cường tráng, hắn như một con trăn lớn quấn ch/ặt lấy tôi.

Tôi bảo Hoắc M/ộ Kiều buông tôi ra.

Nhưng hắn không những không buông, mà còn ôm ch/ặt hơn.

Th/uốc kích dục khiến tôi càng lúc càng khó chịu.

Để giữ gìn sự trong trắng cho Hoắc M/ộ Kiều, tôi chỉ có thể...

Vài phút sau, Hoắc M/ộ Kiều nhìn thấy tay chân mình bị c/òng lại, mặt đen lại như sắp nhỏ mực.

Còn mấy chiếc c/òng này ở đâu ra?

Đương nhiên là có sẵn trong phòng.

Dù uống th/uốc kích dục, ý thức có phần mơ hồ, nhưng... tôi đâu có ngốc?

Phòng tình thú đương nhiên phải có dụng cụ đặc biệt chứ.

Hoắc M/ộ Kiều nói khách sạn hết phòng, chỉ còn lại căn này.

Hoắc M/ộ Kiều nghiến răng nói: "Đường Giác, buông tôi ra!"

Tôi ngẩng cao cổ, dùng chút lý trí cuối cùng đáp: "Không."

Sợ mình cuối cùng sẽ hóa thành cầm thú, thế là tôi lấy chiếc c/òng khác khóa tay mình lại.

Làm xong những việc này, tôi cuối cùng cũng yên tâm ngã xuống thảm.

Hì hì hì~

Sự trong trắng của nam chính Hoắc M/ộ Kiều, được tôi bảo toàn rồi!

Nữ chính à, đừng cảm ơn tôi!

Sau này, đợi hai người kết hôn, tôi sẽ mừng bao lì xì thật hậu hĩnh.

Mà tôi vừa nhắm mắt lại không hề hay biết, đôi mắt tràn đầy d/ục v/ọng và bất cam của Hoắc M/ộ Kiều đang như dã thú nhìn chằm chằm vào tôi, h/ận không thể nhai nát rồi nuốt chửng vào bụng.

Hoắc M/ộ Kiều cố gắng giãy giụa thoát khỏi c/òng, nhưng giãy mấy lần, cổ tay đã hằn lên vết m/áu cũng vô ích.

Hắn chỉ có thể nhìn tôi đang nằm trên sàn, khóe miệng nhếch lên một vệt cong, trong mắt lộ ra ánh mắt chiếm hữu nồng đậm đến mức không thể hóa tan.

Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy.

Tin tốt là, tôi vẫn nhớ rõ chuyện hôm qua, rành rọt từng chi tiết.

Tin x/ấu là, giờ tôi và Hoắc M/ộ Kiều đang ngơ ngác nhìn nhau, cả hai đều không mặc quần áo, lại còn bị c/òng chung.

Làm sao đây?

Tôi chỉ còn cách với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, gọi lễ tân cầu c/ứu.

Ngay sau đó, nhân viên phục vụ khách sạn bước vào với vẻ mặt "mấy cậu đúng là biết chơi".

Tôi há miệng, cố gắng giải thích sự trong trắng của chúng tôi, nhưng khổ nỗi người kia vẫn giữ nguyên vẻ mặt "tôi hiểu rồi, khỏi cần giải thích nhiều", khiến lời giải thích của tôi trở nên quá đỗi nhạt nhòa.

Thế nên, mặt đỏ bừng, tôi chỉ biết cúi gằm mặt xuống.

Hoắc M/ộ Kiều ngược lại vẫn bình thản, như thể "cây ngay không sợ ch*t đứng", thân chính khí thanh.

...

Đợi c/òng được tháo ra, tôi lập tức mặc quần áo rồi chạy biến.

Hoắc M/ộ Kiều còn chưa mặc xong đồ, gọi tên tôi ở phía sau, tôi thậm chí không dám quay đầu lại.

Đúng lúc tôi đang vội vã quay về trường, lại bị Tống Nham chặn lại.

Chỉ thấy Tống Nham mặt mày e thẹn, thần sắc căng thẳng, lấy ra một bức thư tình màu hồng phấn.

Sau đó, cậu ấy cúi đầu, lớn tiếng nói: "Đường Giác, tôi thích cậu! Cậu có thể làm bạn trai của tôi không?"

Khoan đã!

Tôi hơi choáng.

Anh trai nữ chính Tống Nham lại tỏ tình với tôi?

Đây là thao tác cốt truyện mới gì vậy?

Trong nguyên tác có nhắc đến chuyện này đâu?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm