Chạy Về Nơi Phía Anh

Chương 21

01/12/2024 19:43

Câu nói này khiến Chu Liễm hoàn toàn m ấ t bình tĩnh.

Anh ta lập tức vung tay đ ấ m vào mặt Trần Vân Sinh.

Trần Vân Sinh né không kịp, lảo đảo mấy bước.

Khóe miệng anh bật m á u.

Nhưng anh vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh vốn có.

[Trần Vân Sinh, đồ k h ố n! Có phải anh đã chờ ngày này từ lâu rồi không?]

[Đúng thế.]

Chu Liễm lại muốn lao tới lần nữa.

Nhưng lần này, Trần Vân Sinh tránh được.

Trần Vân Sinh m ấ t kiên nhẫn kéo lỏng cà vạt, túm lấy cổ áo Chu Liễm và ép c h ặ t anh ta vào tường.

[Tôi đã chờ ngày này rất lâu rồi, Chu Liễm. Chính anh đã không giúp đỡ cô ấy, nên cô ấy mới tìm đến tôi. Chính anh là người đẩy cô ấy ra xa, là người p h ả n b ộ i cô ấy. Đây là cái giá anh phải trả!]

Tôi bước tới, kéo Trần Vân Sinh ra.

[Chu Liễm, nhà chúng tôi không chào đón anh.]

[Ninh Ninh, anh có thể nói chuyện riêng với em được không?]

Giọng anh ta khẩn thiết, gần như nghẹn ngào.

[Ồ, Chu đại công tử, từ bao giờ lại hạ mình thế này? Tôi và anh có gì cần nói nữa đâu?]

[Thế còn hắn thì sao? Em với hắn có gì đáng nói?]

Anh ta r u n r ẩ y chỉ về phía Trần Vân Sinh: [Anh ta cũng chẳng phải người tử tế. Em thật sự tin anh ta yêu em sao?]

[Chuyện của tôi và Ninh Ninh không cần Chu công tử phải bận tâm. Dù có tình yêu của tôi hay không, cô ấy vẫn luôn là Trang Ninh tuyệt vời nhất.]

Trần Vân Sinh nắm lấy tay tôi.

Một dòng cảm xúc ấm áp dâng lên trong lòng tôi.

Anh nói tiếp: [Nhưng có anh thì khác. Không có anh, cô ấy mới là Trang Ninh hạnh phúc nhất.]

[Ninh Ninh, rõ ràng chúng ta có hôn ước. Người lẽ ra phải kết hôn với em là anh. Vậy tất cả những năm qua đối với anh là gì?]

Anh ta muốn dùng quá khứ để níu kéo tôi.

Nhưng không biết rằng, những kỷ niệm chứa đầy đ a u k h ổ chẳng khác gì thứ r á c r ư ở i g h ê t ở m.

Tôi nhún vai thờ ơ:

[Ồ, chỉ là cái cột đèn soi đường thôi.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K