SERIES LIVESTREAM GIÁM ĐỊNH BẢO VẬT

PHẦN 6 - BỒ NHÍ CỦA BẠN TRAI LÀ CỐT THI - CHAP 1

14/04/2026 16:02

Tôi livestream giám định cổ vật thì kết nối được với một nữ Streamer khác. Cô ta nhờ tôi xem giúp chiếc nhẫn trên tay người đàn ông bên cạnh.

Thế nhưng, tôi lại phát hiện ra, đó chính là bàn tay của bạn trai mình.

Tôi nhắn tin hỏi, anh ta lại mất kiên nhẫn mà đáp rằng đang tăng ca ở công ty.

Tôi bật cười thành tiếng, "Vậy thì em yên tâm rồi, lúc nãy dọa em c.h.ế.t khiếp, suýt nữa em cứ tưởng người đối diện là anh. Anh biết không, cái cô Streamer đó, cô ta là một con Cốt Thi (x/á/c xươ/ng) ngàn năm đấy!"

1.

Tôi tên là Thẩm Lan, một chuyên gia giám định phỉ thúy.

Mỗi tối, tôi đều lên mạng livestream giám định đ/á quý để ki/ếm thêm thu nhập. Nhưng vì mắc chứng sợ giao tiếp xã hội, tôi không bao giờ lộ mặt, camera phía tôi luôn ở trạng thái tắt.

Hôm đó, tôi mở livestream như thường lệ và kết nối với một nữ Streamer xinh đẹp tên là Giang Tiểu Nhu.

Trong video, Giang Tiểu Nhu đang ngồi lọt thỏm trong lòng một người đàn ông. Anh ta một tay ôm eo cô ta, tay kia bị cô ta kéo ra, năm ngón tay xòe rộng hướng về phía ống kính.

Giang Tiểu Nhu nghiêng đầu cười nũng nịu: "Streamer ơi, xem hộ em chiếc nhẫn trên tay chồng em trị giá bao nhiêu tiền vậy?"

Trên ngón tay cái của người đàn ông là một chiếc nhẫn tiêu ban chỉ. Đó là loại Phỉ Thúy Băng Chủng hầm cũ, những vân hoa bên trong xanh mướt một màu, tầng tầng lớp lớp tựa như núi non xa xăm.

Tim tôi đột nhiên "hẫng" một nhịp. Chiếc nhẫn này, sao mà giống chiếc nhẫn tôi tặng bạn trai mình đến thế?

Ngày 18 tháng trước là sinh nhật Lục D/ao. Tôi đã tự tay nấu một bàn thức ăn thịnh soạn, còn dày công chuẩn bị một chiếc nhẫn Phỉ Thúy để làm quà.

Thế nhưng Lục D/ao lại về rất muộn. Vừa bước chân vào nhà, anh ấy đã nổi trận lôi đình với tôi, bảo rằng anh ấy đang phải tăng ca ở công ty, điện thoại thì đang kết nối để thuyết trình PPT, vậy mà tôi cứ gọi hết cuộc này đến cuộc khác làm anh ấy mất mặt. Mãi đến khi nhìn thấy chiếc nhẫn Phỉ Thúy kia, sắc mặt anh ấy mới dịu đi đôi chút.

Chiếc nhẫn đó là do tôi đích thân chọn lựa, bên trong có hai mảng vân xanh kết nối với nhau, trông giống như dãy núi trùng điệp trập trùng. So với chiếc nhẫn trước mắt này, quả thực giống đến kinh ngạc.

Tôi hơi nghiêng đầu, cố gắng nhìn rõ mặt người đàn ông kia. Nhưng camera bên kia lại quay từ dưới lên, Giang Tiểu Nhu đã che chắn hoàn toàn người đàn ông phía sau, không thể thấy được gì.

Đúng lúc này, người đàn ông dùng lực bóp mạnh vào eo Giang Tiểu Nhu, cô ta khẽ cười duyên rồi đ.á.n.h vào tay anh ta: "Gh/ét gh/ê, anh làm gì thế hả!"

Cú cử động đó khiến một phần góc nghiêng khuôn mặt người đàn ông lộ ra. Tôi lập tức chụp màn hình rồi nhấn phóng to. Trên vành tai của người đàn ông có một nốt ruồi đen. Kích thước, vị trí, tất cả đều trùng khớp hoàn toàn với Lục D/ao.

Người đàn ông này, chính là Lục D/ao!

2.

Thấy tôi ngẩn người tại chỗ, Giang Tiểu Nhu lên tiếng thúc giục: "Streamer, rốt cuộc là bao nhiêu tiền, có biết xem không thế? Phải nghiên c/ứu lâu vậy sao?"

Tôi hít một hơi thật sâu, nén cơn gi/ận dữ đang bùng lên trong lòng, bình thản đáp lại: "Nước Phỉ Thúy thế này, giá thị trường rơi vào khoảng một trăm năm mươi ngàn tệ (khoảng 500 triệu VNĐ)."

Giang Tiểu Nhu kinh ngạc che miệng: "Thật hay giả vậy? Cái mụ già đó giàu thế cơ à? Chồng ơi, xem ra mụ ta cũng chịu chi cho anh g/ớm nhỉ!"

Trên kênh chat lập tức n/ổ ra bình luận:【Ý gì đây? Chồng cô cặp bồ với phú bà à?】

【Không phải hai người là cặp đôi Streamer ân ái lắm sao, không ngờ nha, chơi cũng "mặn" đấy!】

Giang Tiểu Nhu bĩu môi: "Mọi người đừng có mà nói bậy, chồng em không có tìm phú bà nào hết. Là cái mụ già đó tự vác x/á/c đến, theo đuổi chồng em đi/ên cuồ/ng."

"Mụ ta suốt ngày tặng trang sức, đồng hồ, ha ha ha, cười c.h.ế.t mất! Những thứ mụ ta tặng, vừa quay lưng đi là em đem b/án sạch. Mấy năm nay em toàn sống dựa vào mụ ta đấy, cảm ơn chị phú bà nhiều nha!"

Kênh chat: 【Thật hay giả vậy? Chồng cô không chấp nhận mà mụ ta vẫn tặng hoài, có ai rẻ rúng đến mức đó không?】

Giang Tiểu Nhu uốn éo vòng eo: "Thì dĩ nhiên em cũng phải đáp lễ chút chứ. Em chỉ cần bỏ ra vài trăm tệ m/ua cái dây chuyền, mụ ta sẽ tặng lại đồ trị giá vài vạn tệ ngay. Chồng ơi, em có thông minh không?"

Người đàn ông phía sau bật cười, lại bóp eo cô ta thêm mấy cái: "Phải, em là tuyệt nhất!"

3.

Nghe đến đây, đầu óc tôi choáng váng, tối sầm lại.

Ở bên Lục D/ao suốt ba năm, tôi vốn là người không thích tiêu tiền của đàn ông, luôn giữ nguyên tắc "có qua có lại". Về cơ bản, mỗi khi Lục D/ao tặng tôi món gì, tôi đều sẽ đáp lễ bằng một món quà có giá trị tương đương. Thế nhưng, nghe qua lời cô ta nói, hóa ra bấy lâu nay Lục D/ao toàn tặng tôi đồ giả, còn tôi thì ngây ngô bỏ ra đống tiền thật để "đáp lễ" cho anh ta.

Thật sự không thể nén nổi cơn lôi đình trong lòng, tôi tắt micro trên máy tính, rút điện thoại ra gọi thẳng cho Lục D/ao.

Trong màn hình livestream, điện thoại của Lục D/ao đổ chuông. Anh ta bắt máy, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn, ngón tay gõ nhịp xuống bàn: "Alo, lại gì nữa?!"

"Anh đang ở đâu?"

Lục D/ao có vẻ sợ bị lộ "vỏ bọc" hoàn hảo trước fan, cũng nhanh tay tắt micro bên phía livestream của mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhân Viên Giao Hàng Bia Đỡ Đạn Và Kẻ Sát Nhân

Chương 9
Tôi là một nhân viên giao hàng. Khi tôi vừa dựa vào tốc độ tay để giành được một đơn hàng chạy vặt mua bao cao su với thù lao một trăm tệ, tôi còn chưa kịp thầm vui vẻ được hai giây thì đã bàng hoàng phát hiện địa chỉ nhận hàng lại là nhà bạn trai mình. Lúc xách dao phay lao vào thang máy, bên trong còn có một người đàn ông mặc áo mưa, trên tay hắn xách một cây búa lớn. Tôi vừa định vươn tay ra bấm số tầng, trước mắt bỗng nhiên hiện lên vài dòng chữ ngoằn ngoèo. [Nữ phụ bia đỡ đạn lên sàn rồi sao? Chính là cô bạn gái cũ cứ bám riết lấy nam chính không buông ấy.] [Đệt, bên cạnh là kẻ sát nhân trong cốt truyện ẩn kìa! Mới màn đầu tiên mà đã kích thích thế này rồi?] [Cô ta sắp trở thành hồn ma chết oan đầu tiên rồi. Đợi nam chính phát hiện ra thi thể, anh ấy sẽ nổi điên lên trả thù và giết chết kẻ sát nhân.] [Nhưng lúc này không phải nam chính đang ở cùng với nữ chính được định sẵn sao?] [Các người thì hiểu cái gì, ánh trăng sáng chết đi mới là vũ khí sát thương tối thượng~] Ngón tay đang định bấm thang máy của tôi cứng đờ giữa không trung. Cánh cửa sáng bóng như gương phản chiếu lại cái bóng phía sau, người đàn ông mặc áo mưa đang lặng lẽ giơ búa lên, bóng tối bao trùm lấy sau gáy tôi. Ngay giây phút luồng gió từ cây búa giáng xuống, tôi vội vã xoay người lại, nhưng tay không hề vung dao mà đập mạnh lên vai hắn. "Ông anh, thương lượng chút chuyện nhé." Động tác của hắn khựng lại. "Có thể để tôi đi làm thịt đôi cẩu nam nữ kia trước." Tôi nắm chặt cán dao, nghiến răng nghiến lợi nói: "Rồi quay lại ăn búa của anh được không?" "?"
Báo thù
Bất Tử
Boys Love
0
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất
50 tệ gọi ba Chương 11