Khoảng hai tháng sau khi chuyển vào ký túc xá, tôi bắt đầu cảm thấy đầu óc Sở Từ có vấn đề.

Lúc đó, tôi mới thực sự hiểu câu nói:

"Nhìn cũng đẹp trai đấy, nhưng tiếc là không có n/ão."

Tối hôm ấy, tôi đang ngồi trong nhà vệ sinh thì bỗng nghe giọng Sở Từ bên ngoài, đầy thần bí:

"Đây là một cái nút thần kỳ, chỉ cần ấn xuống, cả ký túc xá sẽ phát ra âm thanh kỳ lạ."

Bị khơi gợi trí tò mò, tôi không nhịn được mà hỏi qua cánh cửa:

"Âm thanh gì cơ?"

Chưa dứt câu, chỉ nghe "tách", mắt tôi tối sầm lại.

Khoảnh khắc ấy, một thằng con trai đang ngồi trong tư thế yếu ớt nhất đời mình bỗng dưng mất hết ánh sáng.

Hoảng h/ồn, tôi hét lên:

"Đệch! Đệch!"

Bên ngoài, Sở Từ cười hả hê như một con chó.

"Ngoan nào, gọi một tiếng ba ba đi rồi tôi bật đèn lại cho."

Tôi bừng tỉnh, hóa ra "âm thanh kỳ lạ" mà cậu ta nói chính là tiếng tôi ch/ửi thề!

Tức đi/ên, tôi nghiến răng đe dọa:

"Sở cẩu! Mau bật đèn lên! Không thì ra ngoài tôi đ/ấm cho một trận!"

Sau khi ra ngoài, tôi đ/è Sở Từ xuống giường mà táng cho một trận.

Sở Từ là sinh viên thể thao, cơ bắp cuồn cuộn, nhưng lại phối hợp đến kỳ lạ, để yên cho tôi ngồi trên người mà đ/á/nh.

Vừa bị đ/ấm, cậu ta vừa phát ra mấy âm thanh khiến người nghe phải suy nghĩ lung tung.

Nghe đến mức cả hai thằng bạn cùng phòng đều đỏ bừng mặt.

Mấy đứa học thể thao… đều chơi ch/áy như thế này sao?

Cuối cùng, tôi nắm lấy tóc Sở Từ, ấn mặt cậu ta vào gối, gằn giọng:

"Đừng có rên linh tinh."

Lúc này cậu ta mới chịu im lặng.

Từ ngày hôm đó, tôi nhận ra một điều.

Bạn cùng phòng mới của tôi... không phải người đứng đắn gì cho cam.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
5 Đồng Trần Chương 36
9 Xoá bỏ Omega Chương 15
12 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm