Liên Nương

Chương 5

26/08/2024 14:40

Chỉ cần phá tan huyện Nhữ, thiên hạ sẽ thống nhất, Quý Nguyên sẽ là hoàng đế duy nhất.

Rõ ràng thắng lợi đang ở trước mắt nhưng hắn ta lại dừng bước vì đích tỷ.

Nếu người trong thành là ta như đời trước, e là vó ngựa của Quý Nguyên đã sớm đạp nát huyện Nhữ.

Cuộc đời của con người, sẽ không dễ dàng trôi qua, dù là sống lại một kiếp, những chuyện đã qua vẫn như một cây kim đ/âm vào tim ta, thỉnh thoảng lại tái phát, đ/au đến nỗi ta trằn trọc không ngủ được.

Chỉ là không biết nửa đêm đích tỷ tỉnh giấc, có nhịn được mà muốn một đ/ao kết liễu Chiêu Lăng hay không.

Sự giày vò của kiếp trước như con giòi bám ch/ặt, đích tỷ có tính cách kiêu ngạo cũng nhẫn nhịn đến ngày hôm nay.

Lúc mười tuổi, cha ta đã tính ra vận mệnh của nước Tấn đã hết.

Lúc đó hạn hán kéo dài nhiều năm, không những không giảm thuế mà còn tăng thêm ba phần so với năm trước. Những tên lính gác địa phương đi từng nhà lục soát lương thực để nộp thuế, khiến không ít người dân ch*t đói. Thậm chí có nhà còn ăn th!t con thay th!t lợn, trên đường chính đâu đâu cũng có thể thấy xươ/ng cốt và răng của trẻ con.

Dân chúng ở kinh đô lấy m/áu làm mực, liên danh dâng sớ, đưa đến tay cha ta.

“Thái sư, ngài hãy khuyên bệ hạ, thuế cao như vậy chúng ta làm sao mà sống nổi!”

Nhưng cha ta một mình yếu thế, làm sao có thể c/ứu được triều đại đang hấp hối và mục nát này.

Lần cuối cùng dâng sớ, hoàng đế tức gi/ận, trực tiếp gi/ật mũ quan của cha ta, còn đá/nh ông hai mươi roj.

Mẫu thân chăm sóc cha ta hai tháng không có thời gian thay quần áo.

Từ lúc đó đích tỷ bắt đầu quản gia.

Ta vốn là con gái ngoài giá thú của phủ Thái sư, năm mẹ ta sinh ra ta thì khó sinh mà ch*t, sau đó ta được nhận làm con nuôi của phu nhân.

Phu nhân lười để ý đến ta, cha ta thì toàn tâm toàn ý bận rộn việc triều chính.

Là đích tỷ ép ta, ta mới đọc hết vài cuốn sách, biết nhận chữ.

Sau đó đích tỷ lại ép ta thêu hoa, ta thêu m/áu đầy tay mà vẫn không học được, đích tỷ vừa nhíu mày vừa bôi th/uốc cho ta, nói ta là đồ vô dụng.

Sau đó hoàng đế bị ám sát, hoàng đế nhỏ tuổi lên ngôi.

Dân chúng lật đổ bạo chính của tiên hoàng đế, thiên hạ bắt đầu chia tách.

Chiêu Lăng trực tiếp dẫn theo mười vạn quân, đóng quân ở phương Bắc, tự phong làm vua.

Quân lính nổi lo/ạn xông vào nhà, cha mẹ ta bị gi*t, đích tỷ bảo vệ ta, nàng dẫn ta và vài người hầu già trốn trong mật thất, nhìn những người đó lục soát nhiều lần, đợi đến khi chúng đi hết mới dám ra ngoài.

Sau đó là cuộc chạy nạn kéo dài ba tháng.

Đích tỷ nói Chiêu Lăng nắm trong tay trọng binh, nếu có thể đầu quân cho hắn ta, nhất định có thể bảo toàn tính mạng cho cả nhà chúng ta.

Nhưng ta lại thương xót những người ăn mày bên đường, còn chia lương thực cho bọn họ.

Ta cố làm người tốt, đích tỷ không lay chuyển được ta, may mắn là nơi này không xa doanh trại của Chiêu Lăng, đích tỷ nói, đợi nàng đến đó ổn định rồi sẽ quay lại đón ta.

Ta không đợi được nàng đến đón.

Sau khi đích tỷ đi không hề gửi một lá thư nào.

Sau đó Quý Nguyên khởi nghĩa, được vạn người hưởng ứng.

Lúc hai quân giao chiến, ta lại gặp lại đích tỷ.

Nàng nhảy múa trên thành lầu, lộ ra vòng eo trắng nõn, trong mắt đều là sự ch*t lặng.

Ta nhớ, hôm đó nàng vừa tròn mười sáu tuổi.

Quý Nguyên muốn lập Trần phu nhân xinh đẹp làm hoàng hậu, còn muốn lập con trai của Trần phu nhân làm thái tử.

Là Trương tiên sinh khuyên nhủ Quý Nguyên: “Bệ hạ, phu nhân đã theo bệ hạ từ khi bệ hạ khởi nghĩa, là vợ chồng cùng vượt gian khổ, nếu bệ hạ lập Trần phu nhân làm hoàng hậu, e rằng thiên hạ sẽ không phục bệ hạ làm quân chủ.”

Nếu không ngai vị hoàng hậu làm sao đến lượt ta.

Nhưng dù ta làm hoàng hậu, Quý Nguyên cũng không yêu ta, ta chỉ là một nữ tử vô quyền vô thế.

Ta quỳ lạy ngoài điện, đầu gối be bét m/áu th!t, nhuộm đỏ bậc thang làm bằng bạch ngọc ngoài điện, vẫn không thể c/ứu được đích tỷ, càng không thể c/ứu được chính mình.

Sau khi đích tỷ bị gi*t, ta chỉ làm hoàng hậu được mười tám ngày đã bị Trần phu nhân ép uống th/uốc đ/ộc.

Con trai của ta bị ả ta vu không là con hoang, bị ch/ặt bỏ tứ chi, treo trên cổng kinh thành.

Mười năm ta bôn ba đi theo cuối cùng lại hóa thành trò cười.

Sau khi ch*t, chỉ có Trương tiên sinh đ/ốt vàng mã cho ta, hoặc là tiếc nuối cho sự bất đắc dĩ của ta, hoặc là than thở về thời thế hiện tại, thật giả lẫn lộn, ngay cả Trương tiên sinh mưu lược tài ba, trong lúc nhất thời cũng không nhìn rõ được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đồ án tốt nghiệp dang dở của chúng mình

Chương 10
Một tuần trước buổi triển lãm tốt nghiệp, sinh viên khoa thiết kế Hứa Ánh Hòa phát hiện Phương Sở Tình, người bạn cùng sáng tác suốt ba năm, đã tháo dỡ một nửa mô hình thành phố của cả hai. Ban đầu, cô cho rằng đây là hành động trả đũa vì vấn đề tiến cử thực tập, nhưng qua các phiên bản thuyết minh triển lãm, bản nháp trên tài khoản chung, cùng các tài liệu về nhận vật liệu và tài trợ, cô dần phát hiện nhà trường đã tự ý thay đổi mô hình thành phố vốn cho phép khán giả sắp xếp lại thành một mô hình quảng bá dự án bất động sản được tài trợ. Cả hai không chỉ phải đối mặt với sự can thiệp quá giới hạn từ phía nhà trường, mà còn phải thừa nhận trách nhiệm của bản thân trong việc cạnh tranh thực tập, thiếu sót trong giao tiếp và hành vi tự ý tháo dỡ mô hình. Cuối cùng, họ quyết định trưng bày hai nửa mô hình đặt cạnh nhau, chấp nhận đánh đổi bằng bài đánh giá bổ sung để được tốt nghiệp, mất đi cơ hội thực tập, nhưng đồng thời học lại được rằng trong một tác phẩm chung, mỗi người đều có quyền nói lời từ chối.
0