“Cái đuôi chỉ bị thương nhẹ thôi, sẽ sớm khỏi.”

Chuyện xuyên qua thế giới này, anh ấy nói nhẹ nhàng như ăn cơm uống nước.

Tôi có phần không tin nổi.

“Không phải chứ, anh thật sự là rồng à? M/a Tôn của chín cung mười tám điện? Không phải đó chỉ là nhân vật trong game sao?”

Cửu U chăm chú nhìn tôi, xoa đầu tôi rồi thở dài.

“An An, ta chưa bao giờ chơi game.”

Hóa ra, những gì xảy ra trong game đối với anh ấy đều là thật.

Nửa năm trước, anh ấy bị thuộc hạ cũ ám hại, nguy kịch đến tính mạng, tôi đột nhiên xuất hiện c/ứu anh.

Giúp anh ấy trở lại M/a Tộc, cùng anh ngày đêm tu hành. Trên đỉnh Tuyết Sơn, anh cầu hôn tôi, chúng tôi tổ chức nghi thức bái thiên địa long trọng.

Nhưng rồi tôi biến mất.

Hoặc có lẽ, anh ấy đã sớm đoán được tôi không thuộc về nơi đó, nên mới cố dùng khế ước thiên địa để giữ tôi lại. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn biến mất.

“Vậy, chiếc nhẫn này là thế nào?”

Cửu U nhìn thẳng vào tôi, nói:

“Ta đã nói, sẽ chia sẻ thọ mệnh cùng nàng. Nàng đeo nó, chỉ cần ta không ngã xuống, nàng sẽ không ch*t.”

Hóa ra, sau khi tôi biến mất, anh ấy đã tìm đến Hư Vô Giới, gặp Tiên tri, tiêu hao nửa pháp lực để tạo ra pháp khí này, dùng khế ước thiên địa làm dẫn, tìm được tôi.

Những thông tin đó khiến tôi choáng váng không nói nên lời.

Chiếc nhẫn hồng ngọc chói mắt trên tay bỗng trở nên nặng nề vô cùng.

“Vậy, anh còn có thể quay về không?”

Ánh mắt Cửu U chợt ảm đạm.

“Nàng không muốn gặp ta sao?”

“Không phải, chỉ là… đây là thế giới của em, anh chắc chắn sẽ không quen. Hơn nữa Hư Vô Giới còn có rất nhiều thuộc hạ đang chờ anh...”

Anh cúi đầu tựa sát vào tôi, giọng trầm thấp: “Nàng là phu nhân ta đã bái thiên địa, nàng ở đâu, ta sẽ ở đó. M/a giới không cần ta phải lo lắng, bọn họ sẽ tự quản lý tốt bản thân.”

“Nhưng phu nhân, nàng vẫn chưa giới thiệu thế giới này của nàng cho ta.”

Tôi há hốc miệng, không biết phải bắt đầu từ đâu.

“Ting…” Âm thanh thông báo từ điện thoại vang lên.

Hôm nay, tôi còn phải đến trường tham dự tiết học.

Tôi bảo Cửu U ngoan ngoãn ở trong nhà, anh ấy không chịu, một hai muốn đi theo tôi, nói rằng phải làm quen với thế giới nơi mình sẽ sống sau này.

Xem ra anh ấy định ở lại đây lâu dài.

Tôi khó xử xoa nhẹ cái đuôi của anh.

“Vậy cái này… làm sao đây?”

“Ưm” Cả người Cửu U cứng đờ, gương mặt đỏ ửng không tự nhiên.

Vèo một tiếng, chiếc đuôi lập tức biến mất.

“An An, đuôi của ta không thể chạm lung tung đâu.”

Tôi nhướng mày: “Tại sao?”

Dáng vẻ ngượng ngùng của Cửu U chỉ xuất hiện trong chốc lát, anh ấy đã nhanh chóng ôm lấy tôi, đảo ngược thế trận:

“Nếu nàng muốn, ta không ngại động phòng ngay tại đây.”

Tôi lập tức nghiêm túc trở lại.

“Em còn phải lên lớp, sắp muộn rồi.”

Tôi gọi shipper m/ua hai bộ đồ nam đơn giản, chỉ là áo thun và quần thể thao, nhưng khi Cửu U mặc vào, trông anh ấy còn đẹp trai hơn cả người mẫu.

Đường nét sâu sắc, vóc dáng cao lớn, tỉ lệ cơ thể hoàn hảo quá mức nổi bật, đến mức tôi không dám dẫn anh ấy ra ngoài.

Đặc biệt là mái tóc đen dài mượt mà kia.

Khiến tôi vô cùng gh/en tị, nhưng hiện đại làm gì có người để tóc dài như vậy chứ?

“Sao thế?”

Thấy tôi chăm chú nhìn mái tóc của anh không nói lời nào, Cửu U lên tiếng hỏi.

“Có phải dài quá không? Nam nhân ở nơi này hình như đều để tóc ngắn.”

Vừa nói xong, ngón tay anh ấy đã ngưng tụ ánh sáng, chuẩn bị c/ắt phăng mái tóc.

Tôi nhanh chóng giữ tay anh lại, đối diện với ánh mắt khó hiểu của anh, tôi mỉm cười.

“Cửu U bây giờ trông rất đẹp, không cần phải c/ắt tóc.”

Hai mươi phút sau.

Trong khuôn viên trường đại học.

Một chàng trai cao một mét chín, phong thái lạnh lùng với vẻ đẹp pha trộn Á - Âu đã thu hút sự chú ý của mọi người.

Nam sinh vốn không hiếm thấy ở trường học, cho dù đẹp trai đến mấy cũng chỉ làm người ta liếc nhìn rồi thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm