Vòng tay Bùi Diễn siết ch/ặt, ôm trọn cả người tôi vào lòng, môi áp sát vào tuyến thể của tôi, khẽ hỏi:
"đ/au không?"
"Anh c.ắ.n rồi mới hỏi."
Anh bật cười khẽ, cười xong liền vươn đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ lên tuyến thể của tôi một cái.
Cả người tôi run lên, suýt chút nữa thì trượt khỏi bệ cửa sổ, anh nhanh tay lẹ mắt ôm ngang eo tôi kéo lại.
Tôi bám lấy vai anh, nghỉ một lúc lâu mới xoa dịu được.
Pheromone trong cơ thể đã hoàn toàn yên tĩnh lại, không phải bị chèn ép, mà là một sự bình yên thực sự.
Cơn bão kéo dài ròng rã suốt mười hai năm cuối cùng cũng ngừng thổi.
Tôi vùi mặt vào hõm cổ anh.
"Bùi Diễn."
"Hửm?"
"Mười hai năm trời."
Tay anh vỗ nhẹ sau lưng tôi: "Ừ."
"Anh có phải ngốc không?"
Lồng n.g.ự.c anh rung lên một nhịp, là đang cười: "Có lẽ thế."
Tôi siết ch/ặt cánh tay đang vòng quanh cổ anh, không nói thêm gì nữa.
Nhưng tôi biết, anh hiểu.
13
Ngày thứ hai sau khi hoàn tất đ.á.n.h dấu, Tống Khải Minh truyền tin đến.
Liên minh nghiên c/ứu pheromone quốc tế do Bùi Diễn liên hệ đã chính thức công bố một bản báo cáo đ/ộc lập, kết luận cốt lõi chỉ có vỏn vẹn một câu.
"Pheromone của Omega mang mã số TX-0917 không hề mang đ/ộc tính kịch liệt, mà là một loại pheromone có khả năng chữa lành nồng độ cao."
"Việc thời gian dài qua định danh nó là vật chất nguy hiểm cấp độ vũ khí sinh hóa, là hành vi cố tình gây hiểu lầm."
Trong vòng hai tiếng kể từ lúc tin tức được tung ra, toàn mạng bùng n/ổ.
Tôi lướt xem đống ảnh chụp màn hình tin tức Tống Khải Minh chuyển tiếp tới.
"Omega bị giam cầm mười hai năm hóa ra lại là t.h.u.ố.c giải? Quân đội bị tình nghi tiến hành thí nghiệm trên cơ thể người trái phép"
"Tiến sĩ Bùi Diễn dùng tên thật tố cáo: Quân đội biết rõ sự thật nhưng vẫn lựa chọn che giấu"
Bùi Diễn ngồi cạnh tôi, vẻ mặt rất đỗi bình thản. Tất cả mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch của anh.
"Anh giao dữ liệu cho Liên minh từ lúc nào vậy?"
"Trước khi bị bắt, Tống Khải Minh đã giúp tôi gửi đi."
Tôi tựa vào vai anh, nhìn chằm chằm những tin tức ngập tràn trên màn hình.
Mười hai năm.
Bọn họ đã nh/ốt tôi mười hai năm.
Không phải vì tôi nguy hiểm, mà là bởi vì "vũ khí" thì có giá trị lợi dụng cao hơn "th/uốc giải".
Một con người bằng xươ/ng bằng th!t lại bị coi như kho vũ khí, khóa ch/ặt suốt mười hai năm.
Ngón tay tôi vô thức siết ch/ặt ống tay áo Bùi Diễn, anh không nói gì, chỉ phủ tay lên bao bọc lấy bàn tay tôi.
Chiều hôm đó, viện nghiên c/ứu quân đội bị lệnh phải đình chỉ mọi thí nghiệm liên quan đến pheromone, người phụ trách bị đình chỉ công tác để điều tra, toàn bộ những người dị biến pheromone đang bị giam giữ đều bước vào thủ tục phóng thích.
Tống Khải Minh gửi tin nhắn thoại đến: "Kết thúc rồi, hai người có thể ra ngoài rồi."
Tôi tắt điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bùi Diễn vòng tay ôm eo tôi từ phía sau, cằm gác lên vai tôi: "Muốn ra ngoài đi dạo không?"
"Không vội." Tôi xoay người lại đối mặt với anh: "Bùi Diễn, tôi không cần bọn họ xin lỗi, tôi chỉ cần bọn họ mãi mãi không bao giờ chạm được vào tôi nữa."
Anh gật đầu, kéo tôi vào lòng: "Không chạm được nữa đâu."
14
Tự do đến quá đột ngột, tôi ngược lại chẳng biết nên tận hưởng thế nào.
Lúc Bùi Diễn dẫn tôi đi siêu thị, tôi đứng trước cửa tự động suốt ba phút mà không dám bước vào.
"Nó không kẹp trúng cậu đâu."
"Tôi biết."
"Vậy cậu vào đi."
"...Anh đi trước đi."
Anh vươn tay nắm lấy tay tôi, dắt tôi cùng bước vào.
Trong siêu thị đủ loại mùi hương lẫn lộn, khiến tuyến thể của tôi có chút khó chịu, nhưng pheromone của Bùi Diễn vẫn luôn bao bọc lấy tôi một cách vững vàng.
Tôi đẩy xe đẩy, cứ đi rồi lại dừng giữa các kệ hàng, cái gì cũng muốn xem, nhưng lại chẳng biết cái gì cả.
"Đây là cái gì?"
"Bim bim khoai tây."
"Còn cái này?"
"Sữa chua."
"Thế còn cái này..."
"Quý Hạc Minh, đó là băng vệ sinh."
Tôi lặng lẽ rụt tay về.
Bùi Diễn quay mặt đi, bả vai đang run lên.
"Anh cười cái gì?"
"Không có."
"Rõ ràng là anh đang cười."
Tôi đ/á một cú vào bắp chân anh, cuối cùng anh cũng không nhịn được mà bật cười ra tiếng.
Lượn lờ một vòng, trong xe đẩy chỉ để đúng một món đồ, một chai nước suối.
Lúc thanh toán, Bùi Diễn nhìn chiếc xe đẩy trống hoác: "Chỉ m/ua cái này thôi à?"
"Ừ."
"Vì sao?"
Tôi cầm chai nước lên ngắm nghía, trong suốt, sạch sẽ, chẳng có một mùi vị gì.
"Bởi vì kiếp này tôi đã ngửi đủ mọi loại mùi hương rồi, thứ tôi thích nhất chính là không có hương vị gì cả."
Bùi Diễn nhìn tôi vài giây, rồi vươn tay lấy một chai nước suối y hệt từ kệ hàng bên cạnh đặt cạnh chai của tôi: "Vậy tôi cũng muốn một chai."
Lúc nhân viên thu ngân quét mã, tôi cúi đầu, khóe miệng cong lên giấu không nổi.
15
Những tháng ngày bình yên trôi qua được ba tháng. Tôi tưởng rằng mọi chuyện đã thực sự kết thúc.
Cho đến khi bức thư đó xuất hiện trước cửa nhà chúng tôi. Không người gửi, không dấu bưu điện, trong phong bì chỉ có đúng một tờ giấy.
"Mày tưởng công khai dữ liệu là an toàn rồi sao? Luôn có người cần đến vũ khí. Cứ tận hưởng sự tự do của mày đi, sẽ không lâu đâu."
Tôi xem xong liền đưa bức thư cho Bùi Diễn.
Anh đưa mắt quét qua, x/é đôi tờ giấy ném thẳng vào thùng rác.
"Không lo à?"
"Lo rồi. Kẻ viết bức thư này ba ngày trước vừa đặt chân vào thành phố đã bị người của tôi nhắm trúng, bây giờ chắc đang ở trong đồn cảnh sát viết bản tường trình rồi."
Giọng anh rất nhạt, nhưng tôi nhìn thấy những khớp ngón tay đang chống lên bồn rửa mặt của anh đã trắng bệch. Không phải là anh không căng thẳng, anh chỉ là không căng thẳng trước mặt tôi mà thôi.
"Anh còn bao nhiêu chuyện giấu tôi nữa?"
Bùi Diễn xoay người lại ngẫm nghĩ một chút, rồi cực kỳ nghiêm túc trả lời: "Chắc đủ lượng để cậu m/ắng tôi cả một đời."