“Chuyện này khó xử lắm. Tạm thời chỉ có thể nhắc dân làng đừng tới khu đó. Mong văn bản nhanh chóng được phê duyệt.”
Buổi chiều, tôi và Vệ Hành tiếp tục vẽ tranh tường.
Cả ngày phải ngẩng cổ, giơ tay liên tục, đến lúc về nhà tôi mệt đến mức vừa ngồi xuống sofa đã chẳng muốn cử động.
Vệ Hành nhìn thấy thì chủ động đi tới, đứng phía sau xoa bóp gáy và vai cho tôi.
Tôi ngửa đầu, vô thức nhìn anh từ dưới lên.
Cảm giác này thật sự rất kỳ lạ.
Một tháng trước, tôi còn là người ngày ngày massage cho Vệ Hành đang hôn mê.
Bây giờ lại đổi thành anh xoa bóp cho tôi.
Gương mặt Vệ Hành quả thật chịu được mọi góc nhìn.
Cho dù từ một góc c.h.ế.t như thế này nhìn lên, anh vẫn đẹp trai đến mức quá đáng.
Đường quai hàm cứng cáp.
Sống mũi cao thẳng.
Đôi mắt sâu, hàng mày sắc nét.
Sao lại có người lớn lên đẹp đến vậy...
Tôi nhìn đến thất thần.
Đúng lúc ấy, Vệ Hành đột nhiên cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán tôi.
Toàn thân tôi lập tức cứng đờ.
Hơi thở cũng vô thức ngừng lại.
Anh dùng lớp râu mới mọc cọ nhẹ lên trán tôi, sau đó hạ giọng, nói bằng giọng điệu đầy ái muội:
“Còn nhìn tôi như vậy nữa... tôi sẽ ăn em đấy.”
“Ăn cái đầu anh! Đói thì đi ăn cơm!”
Tôi xoa cái trán đang tê dại, vừa m/ắng vừa đứng dậy đi thẳng vào bếp.
Một tuần tiếp theo, ngày nào tôi và Vệ Hành cũng ra ngoài vẽ tranh tường.
Sau khi quen tay, tốc độ của tôi nhanh lên rất nhiều, về cơ bản hai ngày đã có thể hoàn thành một bức tường.
Sáng hôm ấy, tôi làm xong bữa sáng nhưng chờ mãi vẫn không thấy Vệ Hành xuống tầng.
Bình thường anh luôn dậy sớm hơn tôi.
Mỗi sáng đều sẽ ra sân đ.á.n.h một bài quyền quân đội, sau đó chạy hai vòng quanh khu vực gần nhà rồi mới quay lại ăn sáng.
Hôm nay yên tĩnh bất thường.
Tôi chờ thêm một lúc rồi đành lên phòng gọi anh.
Vệ Hành đang nằm trên giường.
Sắc mặt có vẻ uể oải hơn bình thường rất nhiều.
Tôi lập tức đi tới, đưa tay sờ trán.
“Sốt à?”
Cảm giác hơi nóng.
Tôi lấy nhiệt kế tới đo thử.
Nhiệt độ của anh quả thật cao hơn bình thường nhưng vẫn chưa đến mức sốt.
Vệ Hành mở mắt, giọng nói có chút yếu ớt.
“Tôi không sao... nằm một lúc sẽ ổn. Em cứ ra ngoài đi, không cần lo cho tôi.”
Tôi nhìn anh thêm vài giây.
“Bữa sáng đã làm xong rồi. Lát nữa anh dậy thì nhớ ăn.”
Vệ Hành gật đầu.
Tôi lúc ấy không nghĩ nhiều, chỉ cầm dụng cụ rồi vội vàng rời khỏi nhà.
Nhưng hôm nay không có cái đuôi Vệ Hành đi theo, tôi cứ cảm thấy mình không đúng trạng thái.
Giống như bên cạnh đột nhiên thiếu mất thứ gì đó đã dần trở nên quen thuộc.
Tôi liên tục mất tập trung.
Tiến độ vẽ cả buổi còn chưa bằng một nửa ngày thường.
Gần tới giữa trưa, bầu trời bỗng tối sầm.
Gió mạnh cũng bắt đầu nổi lên.
Nhìn tình hình này rõ ràng sắp mưa.
Tôi không dám trì hoãn, lập tức thu dọn dụng cụ rồi vội vàng trở về.
Vừa bước qua cửa, bên ngoài đã đổ mưa như trút nước.
Trong nhà lại tối om.
Tôi nhìn về phía bàn ăn.
Bữa sáng vẫn còn nguyên, chưa hề được động tới.
Vệ Hành vẫn đang ngủ sao?
Trong lòng tôi đột nhiên xuất hiện chút bất an.
Tôi lập tức chạy lên tầng hai, đẩy cửa phòng anh ra.
“Vệ...”
Tôi còn chưa gọi hết tên, một bóng người đã đột nhiên lao tới, ôm ch/ặt lấy tôi.
Cơ thể nóng rực bao phủ quanh người.
Hơi thở nặng nề phả bên tai khiến tôi lập tức run lên.
“Vệ Hành? Anh làm sao vậy?”
Anh cúi đầu theo bản năng, muốn tiến lại gần hơn.
Tôi lập tức chống tay lên n.g.ự.c anh.
“Đừng... Vệ Hành, tỉnh lại đi!”
Động tác của anh khựng lại.
Lúc này tôi mới nhìn rõ gân xanh trên cổ anh đang nổi lên, hơi thở cũng hỗn lo/ạn hơn bình thường rất nhiều.
Cả người giống như đang dùng toàn bộ ý chí để chống lại một thứ bản năng cực kỳ mạnh mẽ.
Tôi lập tức hiểu ra.
Kỳ nh.ạy cả.m của anh tới rồi.
Alpha mỗi năm sẽ trải qua vài lần kỳ nh.ạy cả.m.
Trong những ngày ấy, cảm xúc và tin tức tố đều khó kiểm soát hơn bình thường.
Có lẽ từ mấy ngày trước, tin tức tố của Vệ Hành đã bắt đầu thay đổi.
Chỉ tiếc tôi là beta.
Tôi hoàn toàn không thể ngửi thấy.
Tôi vội nói:
“Anh đợi một chút. Tôi đi lấy t.h.u.ố.c ức chế.”
Vệ Hành nhắm ch/ặt mắt.
Bàn tay đang giữ tôi cũng lập tức buông lỏng.
“Được...”
Giọng anh khàn đặc, nghe vô cùng khó chịu.
“Em tránh xa tôi một chút.”
Tôi bất giác ngẩn ra.
Rõ ràng người đang khó chịu là anh.
Nhưng ngay cả trong lúc mất kiểm soát nhất, anh vẫn cố ép bản thân lùi lại, chỉ vì sợ làm tôi tổn thương.
Tôi lập tức đi lấy th/uốc, đồng thời liên hệ bác sĩ.
Sau một hồi xử lý, tình trạng của Vệ Hành cuối cùng cũng dần ổn định.
Anh ngồi tựa vào đầu giường, sắc mặt vẫn còn tái nhợt.
Tôi ngồi cách đó không xa, trong lòng cũng chưa hoàn toàn bình tĩnh lại.
Một lúc lâu sau, Vệ Hành mới thấp giọng hỏi:
“Em sợ tôi à?”
Đây là lần đầu tiên anh đổi cách gọi.
Không còn là “cậu”.
Mà là “em”.
Chỉ một chữ thôi, nhưng không hiểu sao lại khiến tim tôi khẽ rung.
Tôi im lặng vài giây rồi lắc đầu.
“Không phải gh/ét.”
“Tôi chỉ... sợ.”
Tôi chưa từng gh/ét Vệ Hành.
Thật ra tôi luôn hiểu rất rõ tình cảm của mình.
Điều khiến tôi sợ chưa bao giờ là bản thân anh.
Mà là khoảng cách giữa hai chúng tôi.
Là gia đình anh.
Là thân phận của anh.
Là những thứ tôi không biết mình có đủ sức đối mặt hay không.
Vệ Hành nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng anh chậm rãi đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay tôi.
“Nếu em chưa sẵn sàng thì không cần làm bất cứ điều gì.”
“Tôi sẽ chờ.”
Anh khẽ siết tay tôi.