Về đến nhà, tôi vội vã dán bùa vàng lên cửa sổ, cửa ra vào, tường, thậm chí cả trên gương trong nhà vệ sinh.
Căn nhà trông càng thêm m/a mị, không khí đặc quánh mùi kinh dị kiểu Trung Quốc.
Tôi rùng mình một cái.
Người ăn xin đã nói, gần đây có thứ dơ bẩn bám theo tôi, tôi phải dán bùa liên tục để giữ an toàn.
Đây không phải là m/ê t/ín, đây là cách tôi giữ mạng.
Thế nhưng, tối hôm đó, trong giấc ngủ, tôi cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo.
Phía sau lưng là một cơ thể không có chút hơi ấm.
Bên tai vang lên một tiếng cười lạnh lùng, tàn á/c: “Bội Nhi muốn rời xa tôi sao?”
Một bàn tay lạnh như băng lướt trên mặt tôi.
Lạnh đến mức tôi rụt người lại, mơ màng đưa tay gạt tay anh ra.
Tôi lẩm bẩm: “Lạnh quá…”
Đôi mắt đen như mực của anh trừng trừng nhìn tôi.
Một lúc lâu sau, như thể miễn cưỡng nhường nhịn, anh rút tay lại, không sờ thêm nữa.
“Không lẽ em thật sự nghĩ vài lá bùa rá/ch nát có thể ngăn được tôi sao?
“Để tìm được em, tôi đã chờ đợi ngàn năm…”
Bàn tay anh thò vào váy của tôi, cười lạnh một tiếng: “Ngày xưa em lừa tôi, phản bội tôi, hại tôi ch*t thảm, vậy mà bây giờ sờ hai cái cũng không được sao?”
“Nhưng tôi cứ muốn làm vậy, em có thể làm gì tôi?”
Cơ thể tôi đông cứng vì lạnh, giọng nói này trùng khớp với một người nào đó trong ký ức.
Nhưng tôi không dám để lộ bất kỳ sự bất thường nào.
Tôi nhắm ch/ặt mắt, chỉ c/ầu x/in anh mau rút tay về, mau đi đi.
Thế nhưng, đột nhiên h/ồn m/a này ghé sát vào tai tôi, thổi một luồng khí lạnh vào:
“Bội Nhi, phản ứng của em vẫn ngây ngô như kiếp trước, tôi rất thích.”
Ch*t ti/ệt, là một h/ồn m/a dê!