Anh Ấy Ghét Tôi Nhất Trần Đời

Chương 9.

27/04/2026 16:54

Vì sắp đi trăng mật nên dạo này Lương Túc Đình rất bận, phải giải quyết hết những công việc có thể xử lý trước.

Thế là mấy ngày liền anh toàn một hai giờ sáng mới rón rén leo lên giường, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng rồi ngủ.

Anh đã đưa cơm cho tôi nhiều lần như thế, lần này tôi cũng đi thăm anh xem sao.

Cậu thư ký ân cần mang cà phê và trà bánh cho tôi: "Chủ tịch Lương vẫn đang họp ạ! Giáo sư Khương, chị ngồi đợi một lát nhé."

Tôi cười tủm tỉm nhìn cậu ta: "Hôm nay bận rộn lắm nhỉ? Người ra người vào tấp nập."

Cậu thư ký lập tức nhấn mạnh như đang biện minh: "Công ty bọn em nhiều nữ quản lý cấp cao là do năng lực của họ giỏi, chứ bạn thân của chủ tịch Lương đều là nam giới cả!"

...Có ai hỏi cái đó đâu.

"Lịch trình cá nhân buổi sáng nay chỉ có tổng giám đốc Trần đến uống với chủ tịch ly cà phê, mà là uống trong phòng họp. Bên em có camera giám sát đầy đủ hết." Cậu ta rất nhiệt tình mời tôi xem camera.

"Cũng... cũng không cần đâu..."

====================

Chương 7:

Tôi không đối phó nổi sự nhiệt tình này, đành miễn cưỡng ghé mắt qua nhìn một cái, nhưng thuận tay tắt luôn âm thanh video đi. Giữa chốn đông người thế này mà nghe thì thật là x/ấu hổ.

Thế nên tôi cũng hoàn toàn không nghe thấy nội dung cuộc đối thoại của hai người.

"Làm sao bây giờ, hình như tôi không nỡ trả th/ù cô ấy nữa rồi."

Vẻ mặt bạn anh ch*t lặng nhấp một ngụm trà: "Cậu trả th/ù cô ấy lúc nào?"

"Tôi ép cô ấy ngày nào cũng phải ở bên tôi."

"Hai người sắp kết hôn rồi còn gì."

"Tôi không cho phép cô ấy ra ngoài xã giao để gọi vốn đầu tư."

"Chẳng phải cậu bao trọn gói kinh phí nghiên c/ứu cho cô ấy rồi sao?"

"Tôi còn bắt cô ấy nộp hết lương cho tôi nữa."

"Thế không phải cô ấy toàn quẹt thẻ của cậu sao?"

"Nhưng cô ấy chẳng để bụng chút nào, ngày nào cũng cười tít mắt với tôi , còn ăn sáng cùng tôi nữa."

"Không phải do cậu dậy sớm nấu cơm à?"

"Chuyện năm xưa, có lẽ là ai cũng có nỗi khổ riêng."

"Rốt cuộc năm xưa có chuyện gì thế?"

"Cô ấy giẫm hỏng bút của tôi, còn làm cái bộ dạng cao thượng bố thí cho tôi một cái khác. Tôi bảo tôi không cần, cô ấy cứ mạnh mẽ nhét vào tay tôi."

"...Rồi sao nữa?"

"Tôi vất vả lắm mới tích cóp được tiền trong cả một học kỳ, muốn trả lại tiền bút cho cô ấy. Kết quả là cô ấy không những không nhận tiền của tôi mà còn ném tiền vào mặt tôi, chế giễu tôi không xứng với cô ấy."

"Thật ra..."

"Không phải là cảm giác bị ném tiền vào mặt sao? Tôi cũng phải cho cô ấy nếm thử! Tôi muốn ném cả tiền và đồ vào người cô ấy."

"Tôi phải liều mạng với bọn nhà giàu này mất."

"Nhưng mà cô ấy thực sự yêu tôi quá đi mất. Cô ấy thực sự một lòng một dạ với tôi."

"Thật ra..."

Lương Túc Đình nghiến răng: "Cậu không cần khuyên tôi, tôi tự có chừng mực. Tình yêu của cô ấy đối với tôi mà nói chẳng đáng một xu..."

"Chị dâu đến rồi à?"

"...Đáng giá ngàn vàng!"

Tôi thấy trong video, Lương Túc Đình quay phắt đầu lại với vẻ hoảng hốt, còn bạn anh thì cười lăn lộn trên ghế sô pha.

"Xem ra họ trò chuyện khá vui vẻ đấy." Tôi rất yên tâm! Đàn ông vẫn nên có vài người bạn thân, nếu không cứ bám dính lấy mình thì cũng phiền lắm.

Nhưng tôi không hứng thú ngồi đây làm bảo vệ xem camera lắm! Xem một lúc tôi bèn đứng dậy đi đến cửa phòng họp lén nhìn Lương Túc Đình.

Anh đang chăm chú tập trung xem phương án đàm phán, thi thoảng lại đưa ra ý kiến.

Mặc dù đã làm việc liên tục mười tiếng đồng hồ, nhưng tinh thần anh vẫn rất phấn chấn.

Anh xắn tay áo lên tận khuỷu tay, lộ ra đường nét bắp tay rắn chắc và làn da hơi ngăm đen.

Trước đây Lương Túc Đình vốn là người hễ học tập là sẽ quên ăn quên ngủ.

Bây giờ trong công việc cũng như vậy.

Anh chăm chú nhìn bản trình chiếu PPT, còn tôi chăm chú nhìn anh.

Các bộ phận báo cáo công việc với anh đã thay đến năm lượt rồi, chỉ có anh là vẫn luôn "online".

Tôi đưa cái bánh sandwich mình tự làm cho cậu thư ký: "Cậu giúp tôi đưa cho anh ấy nhé, tôi về trước đây."

Cậu ta rất ngạc nhiên: "Giáo sư Khương không tự mình đưa cho chủ tịch sao ạ?"

Tôi xua tay: "Không cần đâu."

Rõ ràng là Lương Túc Đình đang dốc toàn lực làm việc, chỉ để có một một chuyến trăng mật thật dài với tôi.

Tôi tôn trọng sự nỗ lực của anh, hơn nữa tôi cũng có việc riêng của mình phải làm.

Tôi mỉm cười: "Nhắn với anh ấy, gặp lại ở nhà nhé."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm