Thương nhớ vô cùng

Chương 14

06/05/2026 16:02

Sẽ không còn ai yêu anh hết lòng.

Dù có, Bùi Thương cũng không dám tin, không muốn tin.

Cậu phải sống.

Dù với thân phận nào, em trai, bạn bè, người yêu.

Không thể rời xa anh.

Kỷ Vọng có yêu cậu hay không, là chuyện khác.

Nhưng Bùi Thương hiểu mình không thể dập tắt thứ tình cảm biến chất kia.

Chúng cuộn trào trong bụng, gào thét đòi quấn quýt với người ấy.

Phải khiến người bên cạnh Kỷ Vọng chỉ có thể là Bùi Thương.

Bùi Thương cúi nhìn Kỷ Vọng.

Má anh còn hằn vết đỏ do gối.

Bùi Thương định nói gì đó.

Kỷ Vọng đã tự nói.

"Dạo này... em trốn anh."

Bùi Thương gi/ật mình.

Anh lại nhận ra.

Nhưng Kỷ Vọng không nói.

Cậu không thấy rõ thần sắc anh.

"Em dụ anh... hôn em, nhưng anh biết anh em trong nhà không... thế này."

"Chỉ có... người yêu."

"Họ mới... thế."

À, Kỷ Vọng phát hiện rồi.

Nỗi h/oảng s/ợ khổng lồ chiếm lấy tâm h/ồn Bùi Thương, cậu tưởng mình bình tĩnh.

Cậu nghe thấy giọng nói tuyệt vọng từ sâu cổ họng: "Ừ, em rất thích anh."

Kỷ Vọng không biết từ lúc nào đã nhìn thẳng cậu, ánh mắt kiên định: "Anh, với tư cách... anh trai, sẽ thỏa mãn nguyện vọng của em, tất cả - Anh sẽ giả vờ không hiểu, sẽ... nghe lời em, sẽ nắm tay, sẽ ôm, sẽ hôn."

"Nếu em chán, gh/ét anh, nếu... có ngày đó - đừng bỏ anh."

"Anh định... làm em lại thích anh."

"Nhưng anh làm hỏng."

"Anh thấy em... nằm trên giường."

"Anh đợi em ngủ... rồi tỉnh."

"Anh đợi... lâu lắm, rất lâu."

"Hoa lê... nở, em không tỉnh... tàn rồi."

"Giờ em tỉnh."

"Anh phải... thực hiện điều ước sinh nhật."

"Em không được... bỏ anh."

"Gặp nguy hiểm, anh sẽ tránh, không cần em."

"Em thế này, anh sợ."

Bùi Thương kinh ngạc.

Cậu tưởng anh không hiểu gì, sẽ sống an nhiên trong mơ mộng.

Cậu đã sai.

Kỷ Vọng tiếp tục: "Nếu một ngày, em thật sự..."

"Anh sẽ ch*t."

"Cùng em."

"Em đi đâu, anh đi đó."

"Đã tìm anh về, không được vứt bỏ."

Bùi Thương thấy mình thất bại thảm hại.

Lại nghĩ, người đời sao thấu tỏ thần minh.

Thế là cậu cúi xuống, liều mình bị thần quang th/iêu đ/ốt, hôn sâu vào mặt trời của mình.

Viên Tư bịt mắt, kéo Viên Thịnh lùi xa.

"Eo, cặp đôi sến súa quá."

Hai người trong phòng không hay.

Bùi Thương tháo gỡ được lòng mình, đương nhiên phải thân mật với anh.

"Bùi Thương, mau khỏe đi." Kỷ Vọng nói không rõ lời.

"Tỏi anh trồng... nở hoa rồi, em mau... về xem."

"Đó không phải tỏi." Bùi Thương bất lực, "Đó là hoa thủy tiên."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
9 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm