Cô gái hét lên một tiếng vô cùng chói tai.

Tiếng hét này giống như đã mở ra một loại công tắc nào đó.

Đám người bắt đầu thét lên liên tục, thậm chí có không ít cô gái còn kích động đến bật khóc.

Mặt đỏ bừng, múa may ta hét lớn:

“Cửu U, em yêu anh!”

“AAAAA!”

“Cửu U đẹp trai quá!”

Cảnh tượng này còn cuồ/ng nhiệt hơn cả các cô gái theo đuổi thần tượng ở buổi biểu diễn.

Tôi và Tống Phi Phi bị đám người chen chúc đến mức lảo đảo, giống như hai con thuyền nhỏ đang chạy trong cơn gió lốc.

Cô đơn, yếu ớt lại bất lực.

Đợi đến lúc chúng tôi bị đẩy ra khỏi đám người thì tóc đã xoã ra, quần áo xộc xệch, lớp trang điểm cũng đã phai.

Ngay cả giày cũng bị đạp rơi một chiếc.

Chân trái tôi đạp lên chân phải, tôi nhìn sang Tống Phi Phi vừa ngơ ngác lại không biết làm sao:

“Cô thấy giày tôi không?”

Tống Phi Phi ngơ ngác lắc đầu, trên mặt viết đầy chữ nghi ngờ:

“Tên Cửu U này thật sự là một tên háo sắc à?”

Trong Thiên Điện vang lên tiếng niệm kinh trong trẻo.

Âm thanh trong trẻo lại lạnh lẽo, giống như nước suối trong giữa núi.

“Như ta đã nghe, nhất thời Phật ở đ/ao Lợi Thiên, thuyết pháp vì mẹ.”

Mọi người nghe say mê, cả Thiên Điện ngoài tiếng kinh của Cửu U ra thì không có âm thanh nào khác.

Tôi và Tống Phi Phi đứng quan sát ở cửa một lúc lâu.

Trong mắt và miệng tên Cửu U kia chỉ có Phật pháp, đôi mắt luôn cúi xuống trong cả quá trình, không hề nhìn bất kỳ cô gái nào.

Một tiếng đồng hồ trôi qua, Cửu U giảng kinh xong thì có hai tiểu hoà thượng hộ tống vào thiền phòng nghỉ ngơi.

Từ đầu đến cuối không hề bắt chuyện với bất kỳ cô gái nào.

Tiểu hoà thượng đứng trông chừng ở cửa thiền phòng, đã từ chối hết cô này đến cô khác có ý định đi tìm Cửu U.

“Xin lỗi, hôm nay đại sư Cửu U không gặp khách.”

Tôi và Tống Phi Phi chen qua bắt chuyện cũng bị đón tiếp như vậy.

Tiểu hoà thượng chắp hai tay trước ngựk, trong thái độ khách sáo còn mang theo chút khó chịu.”

“Thí chủ, xin đừng làm phiền đại sư Cửu U nghỉ ngơi.”

“Muốn quyên góp thì hãy đến Đại Điện.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thu Kinh

Chương 10
Tại yến tiệc mừng sinh thần của nữ nhi. Chiếc khóa trường mệnh trong hộp gấm, bị tráo thành một con rắn cụt đầu. Khi đám nữ quyến đầy sân kinh hãi kêu gào. Bạch nguyệt quang của phu quân đỏ hoe mắt, ôm lấy hài tử mà tạ tội: "Hài tử còn khờ dại, chẳng phải cố ý mang rắn chết đến trù ẻo tiểu thư đoản mệnh đâu." Ả đè nén vẻ khiêu khích dưới đáy mắt, chờ đợi ta nổi trận lôi đình mà hủy đi yến tiệc của nữ nhi. Nhưng ta chỉ khẽ "ừ" một tiếng. Hạ nhân liền nhanh nhẹn dùng gậy giáng mạnh vào khoeo chân ả. Ả ngã quỵ xuống bên chân ta, trán đập mạnh xuống đất. Máu chảy như suối, thảm hại khôn cùng. Ta lại chỉ khẽ gõ chén trà, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên. "Lôi ra ngoài, chém đi!" "Hài tử còn khờ dại, chẳng lẽ người lớn cũng đã chết cả rồi sao?"
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
0