Cánh cửa mộng cảnh mở ra, Lục Uyên đã chờ sẵn tôi.

Tôi tự nhiên chạy đến ôm lấy eo Lục Uyên, vùi mặt vào n.g.ự.c anh, ngọt ngào gọi một tiếng: “Ông xã!”

Lục Uyên cong môi cười, định giơ tay ôm tôi nhưng rồi lại vô lực rụt tay về.

Tôi không nhận ra sự bất thường của Lục Uyên, có chút phấn khích, “Lần này chúng ta có hai tiếng để gặp nhau, có vui không?”

“Ừm.”

Tôi tựa vào người Lục Uyên, lải nhải, “Anh có biết mấy hôm trước em thấy ai ở Địa phủ không? Lão Trương, chính là lớp trưởng cấp Ba của chúng ta ấy. Nghe nói là c.h.ế.t vì u/ng t/hư. Chậc, anh nói xem, tuổi còn trẻ như vậy, mới cưới năm ngoái thôi đúng không?”

Vừa dứt lời, tôi cảm thấy cơ thể Lục Uyên cứng đờ, anh không trả lời mà hỏi ngược lại: “Nếu bây giờ anh ch*t, có phải cũng sẽ gặp được em không?”

Tôi mất vài giây để nhận ra Lục Uyên đang nói gì: “Sao anh lại có suy nghĩ đó? Lục Uyên, anh không được ch*t, anh phải sống thật tốt cho em!”

“Tại sao?” Lục Uyên nghiêng đầu, có vẻ không hiểu: “Năm đó em có thể ra đi dễ dàng như vậy, tại sao anh lại không được?”

“Tình huống không giống nhau mà. Em c.h.ế.t là do c/ứu người, cũng coi như là một anh hùng được lên báo, còn anh thì tính là gì? Hơn nữa, ba mẹ em có chị lo rồi, em một thân một mình không có gì vướng bận. Còn ba mẹ anh chỉ có mình anh là con trai, sau này về già đều trông cậy vào anh.”

“Một thân một mình?” Lục Uyên nhìn tôi, “Trần Niệm An, khi em liều mạng c/ứu người, có nghĩ đến anh không? Đôi khi anh thực sự nghi ngờ, rốt cuộc em có yêu anh hay không.”

Đáy mắt Lục Uyên ướt đẫm, anh hít sâu vài hơi mới bình tĩnh lại được cảm xúc.

“Không phải vậy.” Tôi lắc đầu định giải thích, nhưng chưa kịp nói ra, giấc mơ bắt đầu tan vỡ.

Tôi bị ép văng ra ngoài.

“Chuyện gì thế này?” Tôi chạy đến chỗ vị quan mộng cảnh, “Không phải nói có thể có hai tiếng sao, tại sao chưa hết giờ đã kết thúc rồi?”

Vị quan mộng cảnh cũng lộ vẻ kỳ lạ, “Không thể nào, chẳng lẽ hệ thống có vấn đề?”

Chúng tôi thử vài lần nữa, đều không thành công.

Cái hệ thống tồi tệ gì thế này, tôi đã bỏ ra bao nhiêu tiền Âm phủ, không thể đổi một cái máy tốt hơn sao?

Ngày hôm đó tôi không thể chờ được cánh cửa mộng cảnh mở ra, đành phải quay về.

Thế nhưng, ngày hôm sau tôi vẫn không thể vào giấc mơ của Lục Uyên.

“Vẫn chưa sửa xong sao?”

“Đâu có hỏng.” Vị quan mộng cảnh nhíu mày, “Sau khi kiểm tra, chẳng có vấn đề gì cả.”

Vậy tại sao tôi lại không thể vào?

Vị quan mộng cảnh đoán, “Có lẽ là cậu ta vẫn tỉnh.”

“Không thể nào, Lục Uyên sẽ không để tôi đợi lâu như vậy đâu. Anh ấy biết tôi sẽ vào giấc mơ, mỗi lần đều đợi tôi.” Tôi vừa nói xong, lập tức nhận ra điều bất thường.

Đợi tôi?

Con người làm sao có thể giữ trạng thái ngủ liên tục để tôi có thể gặp bất cứ lúc nào?

Rõ ràng, vị quan mộng cảnh cũng nhận ra điều không ổn.

Tôi nắm lấy cánh tay của vị quan mộng cảnh, “Ngài ơi, nếu một người đột nhiên hôn mê, liệu tôi có bị đẩy ra khỏi giấc mơ không?”

“Hôn mê thì hoàn toàn mất ý thức, cánh cửa mộng cảnh cũng sẽ đóng lại.” Vị quan mộng cảnh khuyên tôi, “Đừng nghĩ linh tinh nữa, cậu ta đâu có thiếu khuyết gì, ai lại để mình hôn mê dài ngày chỉ để chờ gặp cô chứ? Chắc là mấy hôm nay công việc bận rộn thôi, lát nữa sẽ gặp được.”

Nhưng tôi đã đợi rất lâu, vẫn không thể gặp được Lục Uyên. Và những món hàng anh hứa sẽ đ/ốt cho tôi cũng ngừng lại.

Lục Uyên… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

5.

Tôi không còn nguồn thu nhập, lại trở về trạng thái như lúc mới đến Địa phủ.

Hiện tại tôi chỉ còn lại mấy chục phút còn thừa từ lần liên lạc với Lục Uyên trước, để có thể gặp người này sớm hơn, tôi ngồi xổm bên cạnh vị quan mộng cảnh mà chờ.

Ông ấy chơi game xếp hình, còn tôi thì hỏi, “Con trai của ngài bao nhiêu tuổi rồi ạ?”

Vị quan mộng cảnh suy nghĩ một lát, “Ta đi vào năm nó 7 tuổi, tính ra năm nay cũng phải 14 tuổi rồi.”

“Ngài c.h.ế.t đã 7 năm mà con trai vẫn đ/ốt máy chơi game cho, đúng là rất hiếu thảo.”

“Con trai ta từ nhỏ đã rất thân với ta.” Nhắc đến con trai, vị quan mộng cảnh cười ngây ngô, “Đây là món đồ chơi cuối cùng ta m/ua cho nó khi còn sống. Chắc nó đang dỗi ta, gi/ận vì sau khi ta c.h.ế.t mà chưa lần nào ta đến thăm nó.”

Không có tiền Âm phủ thì không thể nhập mộng.

Tôi có chút tò mò, “Người nhà ngài không đ/ốt tiền vàng cho ngài sao?”

“Không, chắc là h/ận ta.” Những ngón tay thô ráp của vị quan mộng cảnh cọ xát vào cạnh máy chơi game. Gương mặt vuông vức của ông ấy đượm vẻ u sầu, như đang hồi tưởng lại: “Ta c.h.ế.t vì đột tử khi lái xe, rất bất ngờ, trên đường đi làm về. Bỏ lại vợ và con, hai mẹ con nương tựa nhau, h/ận ta cũng phải thôi.”

Nói rồi, ông thở dài, “Không giấu gì cô, ta làm Q/uỷ sai là để tích tiền, để có thể nhìn thấy hai mẹ con họ. Đồng thời cũng tích lũy âm đức, xem có thể phù hộ cho vợ con ta không.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 Người giúp việc Chương 10
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 MẸ NẤM Chương 11
9 BỐI Chương 9
10 Ngôi sao may mắn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 10
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42