Nắm Tay Đến Khi Bạc Đầu - Quỷ Tiên

P2 Chương 2

08/11/2024 15:39

8.

Thang Vũ và chúng hồ ly đ/á/nh nhau, Tô Linh Duyệt kéo ta lẻn đi.

C/on m/ẹ này học được truyền âm thì thôi, không ngờ còn biết bay xa ngàn dặm.

Thoáng chốc, chúng ta đã tới được kinh thành của loài người.

Tô Linh Duyệt giơ ngón cái với ta: "Triển vọng lắm, ôm người ta gọi phu quân cơ đấy.”

Ta trợn mắt.

Hắn ta thật sự từng hứa sẽ cưới ta đấy.

9.

Tô Linh Duyệt đưa ta tới gặp chủ nhân của nàng ấy.

Bây giờ hai ta đang nằm sấp trên tường chờ chủ nhân của nàng ấy tan học.

Đúng, tan học, học đường chỉ có hai học sinh.

Ta cứ tưởng chủ nhân của nàng ấy hơn năm mươi tuổi cơ, kết quả là người ta chỉ là tiểu thiếu niên mười lăm tuổi.

Tô Linh Duyệt cứ khoe khoang chủ nhân nàng ấy lợi hại thế nào, truyền âm với bay xa ngàn dặm đều là nhờ có bảo vật chủ nhân tặng cho nàng ấy đấy.

10.

"U Minh Q/uỷ Tiên?” Du Khải Hoài nhìn thấy ta liền sáng bừng mắt: "Cô là đồ tốt đấy, cho vào th/uốc là bổ lắm.”

Du Khải Hoài chính là chủ nhân Tô Linh Duyệt ký ước, không ngờ là hắn lại "lịch sự” đến mức này.

Tô Linh Duyệt vội vàng nói rõ mục đích ta tới tìm hắn: Tìm kẻ th/ù gi*t mẹ.

Tiểu Hoài xòe hai tay: "Không tìm được.”

Ta: “...”

"Thế nhưng cô phải chú ý chút, có một thượng tiên muốn m/ua mạng của cô đấy.”

Ta chỉ vào mình: "M/ua mạng của ta?”

Du Khải Hoài cười đùa: "Đúng thế, có thể cô không biết, tình lang tiên quân của cô có một người bạn cũ.”

11.

Thang Vũ lại chủ động tới tìm ta, sau lưng còn có một tốp tiên binh.

Ta rất bất ngờ, nhưng vẫn giữ vững vẻ lạnh lùng.

Hắn ta cầm một pháp khí giống như chiếc gương nhìn nửa ngày trời, cau mày nhăn mặt.

“Tại sao trạch phách châu lại ở trong tay cô?” Hắn ta hỏi.

Ta: “...”

Đừng đùa chứ, ta đâu có biết trạch phách châu là gì.

Thang Vũ vô cảm: “Làm phiền đi với ta một chuyến.”

Thiên binh lấy dây trói tiên để trói gô ta, ta giãy giụa thì dây trói tiên càng thít ch/ặt, cũng sắp thít ch/ặt tay ta tới mức sưng phồng.

Ta đưa cổ tay cho Thang Vũ nhìn, hắn ta thở dài nới lỏng cho ta: "Đừng giở trò mèo nữa.”

Ta chìa ra với hắn ta: "Dắt tay sẽ không chạy được đâu.”

Thang Vũ nắm đầu ngón tay ta, chỉ trong chốc lát, vết thít ch/ặt do dây trói tiên gây ra đã biến mất.

Hắn ta liền thả tay ngay lập tức, cũng không thèm để ý đến ta nữa.

12

Ta đã lên trời, rất mơ hồ. Còn bị nh/ốt lại nữa.

Muốn m/ắng người nhưng đành chịu thôi.

Nói trắng ra, U Minh Q/uỷ Tiên chỉ là yêu có pháp lực mạnh hơn xíu, có thể đ/á/nh thắng thần tiên hay không, trong lòng ta tự nhiên biết rõ.

Ngày thứ ba ta bị nh/ốt, một hồng y tiên nữ xinh đẹp rạng ngời tới.

Cô ta nhìn ta, câu đầu tiên chính là: "Trạch phách châu có liên quan sâu xa, cho dù là Thang Vũ cũng không bảo vệ được cô đâu.”

Cười vỡ bụng mất thôi, một kiếp người với Thang Vũ mà nói chẳng khác nào một giấc mộng ngắn ngủi, ta chẳng qua chỉ là một góc trong giấc mộng của hắn ta mà thôi, làm sao hắn ta có thể sẽ bảo vệ cơ chứ?

Ta nằm kềnh càng trên giường ngọc, nói ta thật sự không có trạch phách châu gì đó.

Tiên nữ kia giơ tay chạm tai, không biết đang truyền âm với ai: “Chính là dạ minh châu của Tây Linh Thủy Kỳ, cô thật sự không có?”

Dạ minh châu? Không nói sớm, nói sớm thì ta đã chẳng thèm tr/ộm rồi.

Ta ngồi dậy, gật đầu.

“Có đơn làm ăn, làm không?” Tiên nữ như cười như không: “Ta c/ứu cô ra ngoài, cô đưa trạch phách châu cho Du Khải Hoài, một tay giao hàng, một tay c/ứu người, tuyệt đối đáng tin.”

13.

Một ngày trên trời bằng một năm dưới hạ giới.

Đợi khi ta trở về từ thiên đình, Du Khải Hoài cũng đã mười chín tuổi.

Khi ta cầm dạ minh châu đi tìm hắn, hắn đang nằm trên bàn đ/á nằm ngủ, trên bàn chất đầy ngân phiếu với mệnh giá lớn, gió khẽ thổi, tiền bay tán lo/ạn.

Ta lại gần, hắn liền tỉnh. Chống tay đỡ cằm, ngước nhìn, dáng vẻ trông rất lười nhác rất uể oải.

“Trải nghiệm ba ngày du ngoạn thiên đình thích không?”

Thích lắm, nhưng không cần có lần sau nữa đâu.

Ta đặt dạ minh châu lên bàn: “Ngươi cần món đồ này làm gì?”

Du Khải Hoài nheo mắt cười, mang theo vẻ ương bướng chỉ có độ tuổi này mới có: “Đương nhiên là có người đ/á/nh tiếng m/ua với ta rồi, ta là người làm ăn, là loại thấy lợi quên nghĩa ấy.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng Chọc

Chương 5
Sau khi bị người ta làm nhục, chính Thiệu Minh Việt đã kéo tôi ra khỏi vực sâu. Người ấy tươi sáng và tốt đẹp biết bao. Còn tôi thì thấp hèn và dơ bẩn biết mấy. Tôi muốn anh ấy mãi ở bên cạnh tôi, dù phải dùng đến những thủ đoạn đặc biệt...
Hiện đại
Vườn Trường
Boys Love
2
Bạch Dương đứng trước cửa phòng ký túc xá, tay nắm chặt nắm đấm, lòng ngập tràn phấn khích xen lẫn chút lo lắng. Đây là năm nhất đại học, cậu vừa nhận được thông báo phân phòng - phòng 401, cùng với Tần Mặc, nam thần nổi tiếng toàn khoa. "Haizz, hy vọng lần này sẽ ổn..." Bạch Dương thở dài, nhớ lại ba lần đổi phòng trước đó đều gặp phải bạn cùng phòng kỳ quặc. Lần đầu là game thủ thức trắng đêm ngày, lần hai là otaku sưu tập figure khắp phòng, lần ba thậm chí còn là một tên biến thái... Cánh cửa gỗ sồi nặng trịch mở ra từ bên trong, một bóng người cao ráo hiện ra. Ánh đèn hành lang chiếu vào khuôn mặt điêu khắc hoàn hảo của Tần Mặc, đôi mắt phượng hơi nheo lại như đang đánh giá cậu bạn cùng phòng mới. "Cậu là Bạch Dương? Vào đi." Không khí trong phòng lạnh đến rợn người dù đang giữa mùa hè. Bạch Dương vừa đặt vali xuống đã giật mình khi thấy trên cổ Tần Mặc lộ ra một đường vân màu đỏ như máu, thoắt ẩn thoắt hiện dưới ánh đèn. Trong tích tắc, hệ thống âm thanh cơ học vang lên trong đầu cậu: [Đã phát hiện mục tiêu đặc biệt] [Kích hoạt nhiệm vụ chính: Điều tra thân phận thật sự của Tần Mặc] [Phần thưởng: 10.000 điểm sống sót] Bạch Dương nuốt nước bọt, lần đầu tiên nhận ra: Lần đổi phòng này, có lẽ sẽ là trải nghiệm kinh hoàng nhất đời cậu. Chương 6