Thời Ngộ

Chương 16

23/10/2024 20:12

16

Năm Tưởng Gia Dục học lớp một, Tưởng Khâm Hòa đã cầu hôn tôi.

Hôm đó, Tưởng Gia Dục còn căng thẳng hơn cả Tưởng Khâm Hòa.

Buổi tối, ba người chúng tôi đi ăn tối.

Trên bàn có một chiếc bánh kem.

Ban đầu tôi định để Gia Dục ăn, nhưng thằng bé liên tục lắc đầu.

Ánh mắt tràn đầy hy vọng nhìn tôi: "Mẹ ăn đi, mẹ ăn đi!"

Rồi khi tôi ăn, nó còn dặn dò: "Mẹ ăn từ từ thôi, đừng c ắ n hỏng nhẫn mà bố chuẩn bị cho mẹ."

Kết quả là nó vừa nói xong, tôi còn chưa kịp mở miệng.

Mắt nó dần đỏ lên, rồi bật khóc nức nở.

"Xong rồi, con lỡ nói mất bí mật rồi huhu..."

Khiến tôi và Tưởng Khâm Hòa dở khóc dở cười, vội vàng an ủi thằng bé.

Cho đến khi tôi đảm bảo sẽ không vì chuyện này mà từ chối lời cầu hôn của bố nó, nó mới ng/uôi ngoai.

Tối đó, Tưởng Khâm Hòa mân mê chiếc nhẫn của tôi, cười thở dài.

"Cầu hôn bằng bánh kem là ý của Gia Dục, không biết thằng bé xem phim gì mà nhất quyết bắt anh làm theo. Thành ra thế này, em có chút thất vọng không?"

Tôi hừ một tiếng: "Anh còn phải nhờ phúc của con anh đấy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm