Rốt cuộc là người như thế nào mà có thể trêu chọc được Lục Tiêu, khiến Lục Tiêu rung động, tôi thực sự muốn bái người đó làm sư phụ.

"Là ai vậy?"

Giang Trình không nói, chỉ nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.

Tôi tự hỏi:

"Chẳng lẽ… là người tôi quen?"

Thấy tôi vẫn chưa hiểu ra, Giang Trình vỗ vai tôi, bỏ lại một câu khó hiểu:

“Người đó từng ra nước ngoài, trên người còn mang mùi hương hoa bưởi.”

Nói xong, anh nghênh ngang bỏ đi, để lại tôi đứng ngẩn ngơ, đầu óc như bay lơ lửng giữa không trung.

Tôi bắt đầu xâu chuỗi lại những gì Giang Trình vừa nói.

Tôi thực sự muốn biết người Lục Tiêu thích rốt cuộc là ai....

Suy luận sơ bộ: người đó chắc là bạn học cấp ba hoặc đại học với Lục Tiêu, hiện tại có lẽ đã đi du học và rất xinh đẹp.

Còn tại sao tôi không thêm từ "con gái" vào suy luận ấy?

Có lẽ là vì tôi vẫn âm thầm hy vọng người mà Lục Tiêu thích chính là tôi.

Tôi đã nghĩ suốt cả đêm nhưng vẫn không tìm ra được manh mối nào, cuối cùng tôi đành buông xuôi — chẳng thèm nghĩ nữa.

Lục Tiêu thích ai thì có liên quan gì đến tôi đâu.

Không lâu sau, tin tức tôi trở về nước bắt đầu lan truyền trong vòng bạn bè.

Chắc chắn là do anh tôi – Giang Trình – đã tiết lộ.

Anh ấy còn đăng kèm một tấm ảnh chụp lén tôi nữa chứ.

Mọi người rủ tôi tụ họp để "ăn mừng" chuyện tôi trở về.

Ban đầu tôi không muốn tham gia những buổi tiệc như thế này.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đây là buổi tiệc tổ chức dành riêng cho tôi, nên tôi đành phải gượng gạo đồng ý.

Biết đâu tôi có thể gặp lại Lục Tiêu, dưới thân phận là Giang Hà.

Sau khi tôi nhắn lại: x/á/c nhận là sẽ đến, tôi mới phát hiện ra… Lục Tiêu đã từ chối lời mời từ trước rồi.

....

Quán bar tràn ngập ánh đèn rực rõ, âm nhạc vang lên mê hoặc lòng người.

Tôi buồn chán xoay xoay ly rư/ợu trong tay.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng quả thật — nếu không có Lục Tiêu, những nơi như thế này chẳng có gì thú vị.

Cửa phòng VIP đột nhiên bị đẩy ra, một dáng người cao g/ầy quen thuộc bước vào.

"Anh Tiêu, bên này."

“Ủa, anh Tiêu nói là không đến mà, sao giờ lại tới?”

"Anh Tiêu đến làm gì, còn không rõ à? Đến để đuổi theo vợ chứ sao!"

Lục Tiêu?

Tôi ngước mắt lên, đúng lúc chạm phải ánh mắt sâu thẳm của anh.

Anh hơi nhướng mày, khóe môi cong lên, vẻ mặt như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Cảm giác đó khiến tôi rùng mình, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Cứ như thể mọi bí mật của tôi đã bị anh nhìn thấu.

Lục Tiêu tùy tiện chọn một chỗ ngồi, thật tình cờ chỗ đó lại đối diện với tôi.

Lúc đó, tôi chỉ biết cúi đầu, cầm ly rư/ợu lên nhấp một ngụm, cảm thấy thật x/ấu hổ

"Chỉ uống thế này thì chán quá, hay chúng ta chơi trò 'Sự thật hay Thử thách' đi?"

Người nói vậy còn liếc mắt về phía Lục Tiêu với ánh mắt mà tôi không hiểu.

Lục Tiêu hứng thú đáp:

"Được."

Chai rư/ợu bắt đầu xoay, không khí bỗng nhiên sôi động hẳn lên.

Tôi khẽ lẩm bẩm:

"Đừng quay vào tôi."

Lời cầu nguyện quả nhiên có tác dụng, xoay mấy vòng đều không trúng tôi.

Nhưng Lục Tiêu thì không may mắn như vậy, vừa quay đã trúng vào anh ấy.

"Tôi chọn Sự thật."

"Anh Tiêu, mẫu người lý tưởng của anh là gì?"

Lục Tiêu liếc nhìn tôi một cái, rồi cười đáp:

“Phải thấp hơn tôi, xinh xắn một chút, tốt nhất là biết làm nũng.”

"Ồ, chi tiết thế này, chắc là anh có người trong lòng rồi phải không?"

Lục Tiêu cũng không phủ nhận:

"Đây là câu hỏi thứ hai rồi."

Tôi âm thầm so sánh — hình như tôi cũng gần giống kiểu mà Lục Tiêu thích.

Anh ấy cao hơn tôi nửa cái đầu, vậy là đạt tiêu chuẩn.

Nhưng cái khoản biết làm nũng thì tôi thật sự bó tay…chỉ có lúc hóa thành mèo tôi mới thử qua thôi.

Tôi còn đang mừng thầm vì chưa bị gọi tên lần nào, thì ngay giây sau, chai rư/ợu lại quay thẳng về phía tôi.

Ông trời đúng là biết cách trêu ngươi.

"Sự thật hay Thử thách?"

"Thử thách."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?