Tôi đội mũ bảo hiểm lại, cài quai, quay đầu nhìn nó: "Lên xe đi, hoặc là tự cậu chạy bộ về."

Tần Liệt chần chừ một giây, sau đó bởi vì sĩ diện nên cũng leo lên ngồi sau, nó vòng tay định ôm eo tôi nhưng lại rụt lại, bĩu môi nắm vào thanh tay vịn phía sau:

"Đừng hòng em ôm anh, cẩn thận đấy, làm xước xe em thì b/án anh đi cũng không đền nổi..."

Lời còn chưa dứt, tôi đã bóp côn, đ/á số, vặn ga hết cỡ.

Chiếc xe chồm lên như con thú hoang sổng chuồng.

Lực quán tính gi/ật ngược ra sau khiến Tần Liệt hét lên một tiếng thất thanh, theo phản xạ, hắn chồm tới ôm ch/ặt cứng lấy eo tôi.

"Áaaa! Từ từ thôi cái đồ đi/ên này!"

Tôi nhếch mép trong mũ bảo hiểm. Từ là từ gì? Trong từ điển của tôi không có từ này.

Tôi lao vào khúc cua đầu tiên với tốc độ 180kmh. Nghiêng người cạ gối sát mặt đường, tia lửa toé ra từ thanh trượt đầu gối sáng rực trong màn đêm.

Tần Liệt ở phía sau gào thét thảm thiết: "Minh Viễn! Anh muốn ch*t à? Giảm ga! Giảm ga ngay! Chỗ này là khúc cua tử thần đấy!!!"

"Tử thần gặp tao cũng phải tránh đường!"

Tôi hét lại, sau đó tiếp tục thốc ga, chiếc xe lướt đi như một cơn gió, drift ch/áy cả mặt đường nhựa. Cảm giác adrenaline sục sôi trong m/áu khiến tôi quên hết cả chuyện mình là pháo hôi, quên luôn cả hệ thống đang rú còi báo động ầm ĩ trong đầu.

【Ký chủ! Dừng lại! OOC quá nặng rồi! Thụ yếu đuối không ai lái xe bạt mạng thế này cả!】

Kệ x/ác mày!

Tôi lạng lách, đá/nh võng, thực hiện cú bốc đầu nghệ thuật ngay trên đoạn đường thẳng. Tần Liệt lúc này không còn ch/ửi nữa, nó im bặt, tay siết ch/ặt eo tôi đến mức tôi tưởng như sắp g/ãy xươ/ng sườn, đầu dúi dụi vào lưng tôi run bần bật.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0