Cũng giống như mười năm trước, Âu Phách cõng tôi đang đổ bệ/nh lướt đi trên biển như một con giao long, cho đến khi tôi nhìn thấy viện nghiên c/ứu của đảo Phỉ Thúy thấp thoáng phía xa.
Viện nghiên c/ứu đã được cải tạo, khác xa so với trước đây.
Anh ấy đặt tôi xuống bến tàu, nhìn tôi một cái thật sâu đầy luyến tiếc, rồi quay đầu định rời đi.
Tôi cất tiếng gọi anh ấy lại.
Giây tiếp theo, một cái bẫy kim loại khổng lồ từ trên trời rơi xuống, nh/ốt ch/ặt Siren mạnh mẽ ấy vào bên trong.
Tôi nhìn anh ấy với gương mặt không chút cảm xúc:
"Ai cho phép anh đi? Vật thí nghiệm của tôi."
Ánh mắt Âu Phách hiện lên vẻ tro tàn, tuyệt vọng nhìn tôi:
"Đây chính là mục đích của em sao?"
"Vì nghiên c/ứu và bản luận văn, em không tiếc công quyến rũ ta, chỉ để bắt sống ta thôi sao?"
"Em thắng rồi."
Phải, tôi chính là loại người vì để tốt nghiệp mà có thể đ/á/nh đổi tất cả.
Vì phát hiện ra chủng tộc mới, giáo sư đã xin được một khoản kinh phí nghiên c/ứu khổng lồ. Viện nghiên c/ứu trên đảo Phỉ Thúy được mở rộng gấp mấy lần so với trước, số lượng nghiên c/ứu viên cũng tăng lên đáng kể, đích thân giáo sư cũng thường trú ở đây để làm trưởng dự án.
Ông m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp, nhưng vẫn phải đứng ra dọn dẹp đống hỗn độn mà tôi gây ra.
Thế nhưng, Siren này hoàn toàn không phối hợp với các hạng mục nghiên c/ứu của chúng tôi. Anh ấy tuyệt thực, không nói lấy một lời, tính công kích cực cao khiến các nghiên c/ứu viên không tài nào lấy được mẫu m/áu hay tóc của anh ấy.
Cuối cùng, tôi một mình đi tới căn hầm đang giam giữ anh ấy.
"Anh không ăn không uống sẽ ch*t đấy."
Anh ấy cười lạnh:
"Thế thì tiếc thật, các người chỉ có thể lấy được x/á/c của một con Siren để nghiên c/ứu thôi."
Tôi khẽ vuốt ve phần bụng hơi nhô lên của mình:
"Vài tháng nữa, chúng tôi sẽ có một con Siren sống khác. Ở ngay đây này."
Anh ấy chấn động mãnh liệt:
"Em... em đã mang th/ai trứng của ta?"
"Đó cũng là con của em mà, em h/ận Siren đến mức đó sao?"
Tôi thản nhiên đáp:
"Dù sao thì loài Siren các anh chẳng phải cứ sinh con ra là ném xuống biển tự sinh tự diệt đó sao? Anh cứ coi như không biết là được."
Gương mặt anh ấy xám xịt như tro tàn:
"M/áu của ta, tóc của ta, thậm chí là cái đuôi này, em muốn gì ta cũng đưa hết. Nhưng em không được làm hại cá nhỏ của chúng ta."
Kể từ ngày đó, Âu Phách từ bỏ tuyệt thực, hoàn toàn phối hợp với mọi nghiên c/ứu của tổ dự án, từ kiểm tra chỉ số thông minh, khả năng ngôn ngữ cho đến việc lấy mẫu m/áu.
Ba tháng sau, một bản luận văn gây chấn động ra đời.
Hành tinh nhân ngư đã phát hiện ra một chủng tộc trí tuệ mới — Siren. Đây là loài có thân người đuôi cá, chỉ số thông minh tương đương với con người, khả năng ngôn ngữ xuất sắc, tố chất cơ thể cực kỳ mạnh mẽ và sức chiến đấu đáng gờm.