Tướng Quân! Thiếp Không Còn Nhỏ Nữa

Ngoại truyện 4

22/04/2024 14:32

4

Ta nhanh chóng giải thích sự hiểu lầm về Tần Liễu.

Ta không muốn bất cứ điều gì gây ra sự nghi ngờ và bất mãn của Ngọc Nhi.

Ta thực sự không có tình cảm cá nhân gì với Tần Liễu, chỉ là được người khác tin tưởng nhờ vả, là tình cảm giữa người với người, nể mặt tình huynh đệ mà thôi.

Nhưng ta cũng có khuyết điểm, lẽ ra ta nên thông báo cho Ngọc Nhi sự tồn tại của Tần Liễu càng sớm càng tốt, thay vì để nàng ấy biết một cách đột ngột như vậy, khiến nàng ấy đ/au buồn vô ích.

Ta hỏi Ngọc Nhi có cần đưa Tần Liễu về nhà mình không, chỉ là sai thêm nha hoàn và người trông coi đi cùng cô ấy đến đó, bảo vệ cô ấy thật tốt, để cô ấy không t/ự s*t.

Ngọc Nhi trợn mắt nhìn ta: “Chàng là đang canh giữ tù nhân sao?”

Nàng ấy lẩm bẩm: “Đàn ông các chàng thật là, hành sywj cư xử thật quá thô lỗ rồi.”

Tiểu nha đầu này, sau khi tâm ý tương đồng với ta rồi, ngày càng trở nên can đảm hơn rồi.

Nhưng ta thực sự thích vẻ ngoài kiêu ngạo này của nàng ấy.

Ngọc Nhi bắt đầu thường xuyên đến viện của Tần Liễu để đồng hành cùng cô ấy, an ủi cô.

Đối với việc này, ta không có hy vọng quá nhiều.

Tần Liễu là một người phụ nữ si tình, cùng người huynh đệ mệnh khổ Kỷ Thần của ta tình sâu như hải.

Trong mắt ta, Tần Liễu từ lâu đã gắn bó mạng sống của mình với Kỷ Thần.

Cái đó gọi là gì chứ nhỉ? Hỏi thế gian tình yêu là gì, có thể khiến con người không màng sự sống và cái ch*t.

Kỷ Thần đã ra đi, Tần Liễu sẽ không thể tiếp tục sống tốt được.

Người khác cố gắng giải thích nó là vô ích.

Ta chăm sóc cô ấy, cũng chỉ là cố gắng hết sức để xứng đáng với sự tin tưởng của Kỷ Thần.

Nhưng mọi chuyện dần dần trở nên khác xa với những gì ta nghĩ.

Tần Liễu vốn tâm đã như ch*t, đối với cái gì đều không có hứng thú. Ngọc Nhi đến thăm cô ấy nhưng cô chỉ đối xử thờ ơ với nàng ấy.

Càng về sau họ càng nhiệt tình hơn.

Ngọc Nhi hầu như ngày nào cũng đến viện của Tần Liễu tìm cô ấy, thậm chí ban đêm còn ở lại chỗ cô ấy, để ta một mình trong căn phòng trống!

Thật là!

Đêm khuya ta cô đơn đến nỗi chỉ biết uống rư/ợu để vơi đi nỗi buồn.

Một ly đi vào dạ dày, một ly đổ xuống đất.

Mạng người là trời mà, Kỷ Thần, ta để cho vợ huynh mượn vợ ta mấy đêm vậy.

Sau đó, Tần Liễu một mình đi ra khỏi viện của mình, thậm chí còn bằng lòng đi ra ngoài nhìn xem khu chợ sầm uất.

Cô ấy dùng tiền trợ cấp của Kỷ Thần mở một ngôi nhà từ thiện ở kinh thành để nhận những đứa trẻ mồ côi không có ai chăm sóc, cô ấy dường như đã sống lại.

Ta hỏi Ngọc Nhi làm thế nào mà giúp cô ấy nghĩ thông.

Ngọc Nhi lắc đầu: “Thiếp cũng không biết, chỉ là cảm thấy thật đáng tiếc Kỷ tướng quân dùng ki/ếm cùng bóng ta chiến đấu để giành lại thái bình thịnh vượng, vậy là không được tận mắt nhìn thấy.”

Kỷ Thần không thể nhìn thấy nữa, nhưng Tần Liễu lại có thể giúp huynh ấy nhìn thấy.

Nhưng mà ta không cũng có tâm tư để lo lắng về những vấn đề này nữa.

Ta vòng tay quanh eo Ngọc Nhi.

Nàng ấy nhìn quanh bốn phía khắp nơi.

“Xem ra Ngọc Nhi nhiều ngày như vậy không chỉ phải giúp Tần Liễu nghĩ thông suốt, còn bận muốn tránh mặt ta nữa à.” Ta giả vờ bất mãn.

“Ai bảo chàng…” Nàng ấy đỏ mặt, “Tên lính hôi hám, thật không chịu nổi!”

Nàng ấy muốn chạy, nhưng làm sao ta có thể để nàng ấy trốn thoát được chứ.

“Ta biết rồi, Ngọc Nhi chê ta thô tục.” Ta giả vờ ủy khuất, “Ài, nhớ lại ngày đó, trong đêm tân hôn, Ngọc Nhi ôm thậm chí còn không muốn ôm ta, chắc chắn là chê ta như vậy rồi.”

“Thiếp không có.” Nàng ấy nhỏ giọng nũng nịu: “Phu quân, chàng hãy tha cho Ngọc Nhi đi mà.”

Toàn thân ta sùng sục nóng m/áu.

Yêu tinh! Thật là một yêu tinh biết quyến rũ người ta mà!

Một vị tướng chính trực như ta, sao có thể tha cho yêu tinh được chứ!

(Hoàn toàn văn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm