Trước khi gặp Chu Mộng, tôi cố tình trang điểm nhẹ nhàng. Tôi biết mình không thông minh bằng cô ta, nên luôn muốn thắng cô ta ở những phương diện khác. Tôi vẫn không làm được như lời bố dặn, đó là không gh/en t/uông vì đàn ông.
Khi Chu Mộng nhìn thấy tôi, trong mắt cô ta thoáng qua vẻ kinh ngạc, cô ta mỉa mai: "Sinh viên nghệ thuật đúng là biết cách ăn diện thật, không như người học kỹ thuật như tôi, đến son môi còn chẳng biết tô."
Tống Hiến lập tức an ủi cô ta: "Uyển Nhĩ ngày nào cũng nghiên c/ứu làm đẹp, còn em ngày nào cũng vùi đầu trong phòng thí nghiệm, không biết mấy cái này là bình thường thôi."
Chu Mộng ngước mắt nhìn cậu ấy: "Nhưng chẳng phải con trai các cậu đều thích những cô gái biết ăn mặc sao? Có thế dẫn ra ngoài mới có thể diện chứ."
Tống Hiến đáp lại cô ta: "Thực ra đôi khi anh thấy Uyển Nhĩ tốn quá nhiều sức lực vào mấy cái này, rất lãng phí thời gian và tiền bạc."
Tôi không ngờ, tôi dùng thời gian của mình, tiêu tiền của bố mình, lại phải nghe hai người họ bình phẩm về mình. Thế là tôi không khách sáo đáp trả: "Thực ra tôi nghĩ con gái nên biết yêu bản thân một chút, như da của chị Chu Mộng đây vừa thô vừa sạm, chỉ cần bôi chút kem Iót thôi là đã không đến mức trông già nua thế này rồi."
Mặt Chu Mộng đỏ bừng, trong mắt dâng đầy nước mắt, đáng thương nhìn Tống Hiến cầu c/ứu. Ánh mắt Tống Hiến tràn đầy vẻ xót xa, cậu ấy bất mãn trách móc tôi: "Uyển Nhĩ, sao em lại ăn nói cay nghiệt thế?"
"Anh bị m/ù à? Là cô ta mỉa mai tôi trước, anh không thấy sao?"
Tống Hiến bỗng chốc nghẹn lời, có chút bực bội đưa thực đơn cho Chu Mộng: "Gọi món đi!"
Tôi ngồi cạnh Tống Hiến, Chu Mộng ngồi đối diện. Suốt bữa ăn, Chu Mộng liên tục nhắc lại chuyện cũ thời cấp 3 với Tống Hiến, trao đổi về tình hình phòng nghiên c/ứu, hai người họ cười nói vui vẻ, thỉnh thoảng lại phá lên cười. Những chủ đề đó tôi không thể chen lời vào, cô ta đã thành công gạt tôi ra ngoài. Nhưng mà, vốn dĩ tôi cũng không có thói quen nói chuyện khi ăn. Không hiểu sao cô ta lại có thể nói nhiều như vậy?
Sau bữa ăn, Tống Hiến đi thanh toán. Khi cậu ấy không có mặt, Chu Mộng cuối cùng cũng không diễn nữa, nói chuyện trực diện hơn: "Tống Hiến thích tôi từ năm lớp 10, cậu ấy ở bên cô chỉ là để chọc tức tôi vì ngày đó tôi không chọn cậu ấy mà thôi."
Tôi nhấp một ngụm trà hoa quả: "Muốn chia tay thì chính Tống Hiến phải là người nói ra, nếu cậu ấy thực sự thích cô, cậu ấy đã không để cô đứng ra làm kẻ á/c rồi."
Chu Mộng như bị chạm vào nỗi đ/au, giọng điệu có chút vội vàng: "Vì cậu ấy mềm lòng, không nỡ mở lời, nên tôi mới nói thay cậu ấy. Hơn nữa, cô có biết tại sao Tống Hiến lại vào Đại học N không?"
Đây cũng là điều tôi luôn thắc mắc, nên tôi nhướng mày ra hiệu cho cô ta nói tiếp.
Chu Mộng như tìm lại được sự tự tin: "Năm đó, trường chúng tôi chỉ có 2 suất được tuyển thẳng vào Đại học Bắc Kinh, Tống Hiến đã nhường suất của cậu ấy cho tôi. Kết quả là hôm thi đại học cậu ấy bị sốt, vì sơ suất nên mới phải vào Đại học N."
Hóa ra là vậy! Dù tôi đã chuẩn bị tâm lý rất kỹ, nhưng khi nghe sự thật này, tim tôi vẫn không kìm được mà nhói đ/au dữ dội. Tôi từng tưởng Tống Hiến giúp tôi thi vào Đại học Bắc Kinh là một sự hy sinh cảm động. Hóa ra, cậu ấy có thể vì một cô gái khác mà hy sinh cả tương lai và vận mệnh của chính mình. Hai việc này căn bản không cùng một đẳng cấp. Tôi thua thảm hại rồi.
Tôi nhún vai, hỏi câu cuối cùng: "Cậu ấy hy sinh vì cô nhiều như vậy, tại sao ban đầu cô lại không chọn cậu ấy?"
Ánh mắt Chu Mộng né tránh, lộ vẻ lúng túng: "Đây là chuyện của tôi, không liên quan đến cô."
Khi Tống Hiến thanh toán xong quay lại, sắc mặt cậu ấy không được tốt lắm. Trước đây khi còn bên nhau, tôi và Tống Hiến luôn chia đôi tiền, nếu chi phí quá cao, tôi sẽ lén thanh toán trước vì biết điều kiện nhà Tống Hiến khá bình thường, không muốn gây áp lực cho cậu ấy. Nhưng bây giờ, tôi không có nghĩa vụ phải tiết kiệm tiền cho cậu ấy nữa.
"Uyển Nhĩ, sao món tổ yến em gọi lại đắt thế? Hơn nữa em chỉ ăn một miếng rồi không ăn nữa."
"Tôi cũng không ngờ quán này làm không đúng vị như vậy." Tôi thản nhiên đáp.
Tôi lấy một chiếc hộp giấy từ dưới gầm bàn lên, bình tĩnh nói: "Tống Hiến, đây là những món quà anh tặng em, trả lại hết cho anh. Từ hôm nay chúng ta chính thức chia tay. Anh nhớ kỹ, chia tay là do tôi đề nghị, Khương Uyển Nhĩ tôi không cần người đàn ông bắt cá hai tay. Những thứ tôi tặng anh, không cần trả lại, cứ vứt đi là được."
Trong mấy tháng qua, trong lòng tôi luôn có một nỗi uất ức, khiến tôi lo âu, tự dằn vặt và thường xuyên hoài nghi bản thân. Giờ đây, tôi chọn chủ động kết thúc mối tình vốn không nên bắt đầu này. Dù đ/au lòng, nhưng lại có cảm giác vững chãi như chân vừa chạm đất.
Sắc mặt Tống Hiến lúc đỏ lúc trắng, cúi đầu xin lỗi tôi: "Xin lỗi, Uyển Nhĩ."
"Tôi đi trước đây." Tôi đứng dậy, nói: "Lời chúc phúc thì tôi thật sự không nói nổi, hơn nữa, hai người cũng không xứng. Cả đời này đừng liên lạc nữa."
Tống Hiến vội vàng đứng dậy, vô tình va phải ghế: "Để anh đưa em về."
Tôi vừa định nói không cần, Chu Mộng đã kéo vạt áo cậu ấy: "Tống Hiến, sư tỷ bảo lát nữa chúng ta phải đến phòng nghiên c/ứu đấy."
Tôi cười lạnh một tiếng, xoay người rời đi.