Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 220: Có muốn ra ngoài lượn không

05/03/2025 13:07

Cú đêm trên weibo nhiều lắm thế nên bình luận và lượt thích status này của cô không ngừng tăng lên.

5 phút sau khi up status, Giang Mục Dã cũng share lại kèm theo một câu chẳng mặn chẳng nhạt, chung chung mang hàm ý cổ vũ.

Các fan lập tức kích động kêu gào, couple này ở ngoài đời thực lại cùng đầu quân vào một công ty quản lý kìa, đây chẳng phải sẽ càng có cơ hội xảy ra cái gì gì đó sao?

Điều khiến Ninh Tịch ngạc nhiên là, bình luận dưới cái status của cô này ngoại trừ ủng hộ, quan tâm cô, phỏng đoán chuyện cô và Giang Mục Dã thì còn có một bình luận được đẩy lên top comment:

[Nữ Thần, Nữ Thần! Lần trước nhìn thấy Lục Đình Kiêu share post của chị! Chị ở Thịnh Thế đã từng gặp boss chưa? Từng nói chuyện với boss chưa? Anh ấy đẹp trai không? Đẹp không! Cầu lộ ảnh! Cầu phúc lợi!]

Ninh Tịch đầu đầy vạch đen: “Tôi đã gặp Lục đại boss chưa ấy hả? Nói nhảm, đương nhiên là gặp rồi! Còn đang nằm cạnh đây này! Mấy người ng/u ngốc cầu hình ấy hả? Cái này thì nghỉ nhé! Nam thần đương nhiên là phải giấu riêng cho mình rồi…”

Ninh Tịch vừa lầm bầm vừa lướt tiếp, cuối cùng càng lướt càng tỉnh.

Ài, quả nhiên là không nên lướt weibo vào cái lúc mất ngủ.

Cái mà cô cần bây giờ chắc là một quyển toán cao cấp1 mới đúng!

1 Toán cao cấp: thứ ngôn ngữ còn đ/áng s/ợ hơn cả toán cấp 3.

Đang buồn bực thì điện thoại đột nhiên rung lên báo có người gọi đến - là Giang Mục Dã, may mà vừa nãy cô để im lặng.

Ninh Tịch nhỏ giọng nghe điện thoại: “A lô, cái gì đấy?”

“Cái này tôi phải hỏi bà mới đúng, nửa đêm nửa hôm không ngủ còn làm cái gì đấy?”

Ninh Tịch trợn mắt: “Trả lại nguyên câu này cho ông đấy!”

“Sao bà nói chuyện bé thế?” Giang Mục Dã nghi ngờ hỏi.

“Nửa đêm nửa hôm, ông còn muốn tôi ầm ầm lên với ông à?”

“Không đúng!” Giang Mục Dã ngữ khí như Sherlock Holmes, đoán chắc nịch.

Ninh Tịch nghe thế khẽ ch/ửi thầm một tiếng sau đó nói với giọng rất chính trực: “Tôi ngủ với bánh bao nhỏ đấy thì sao? Ông có cần kinh ngạc đến thế không?”

“Thật à?”

Ninh Tịch đột nhiên cảm thấy tay mình bị siết ch/ặt, tí nữa thì gi/ật b/ắn vội nói: “Nếu không thì sao? Chẳng lẽ nằm bên cạnh tôi còn có thể là Lục Đình Kiêu được à? Ông có mắc bệ/nh hoang tưởng không đấy!”

Giang Mục Dã bĩu môi cũng cảm thấy mình đang nghĩ nhiều: “Tôi chỉ tuỳ tiện hỏi thôi mà!”

“Đúng rồi….” Ninh Tịch đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, nhíu mày nói: “Chuyện của nhà ông ra sao rồi?”

Giang Mục Dã trầm mặc một lát rồi mới đáp: “Cũng hòm hòm rồi, tối hôm qua sau khi tôi gặp bà bên đầu tư bên kia vốn sống ch*t không chịu đồng ý giờ lại đột nhiên nhả ra rồi, thật đúng là trùng hợp quá cơ!”

Ẩn ý là Lục Đình Kiêu đã đoán được gì đó.

“Thế thì tốt.” Ninh Tịch thở phào nhẹ nhõm: “Ngày mai rảnh không?”

Giang Mục Dã "hừ" một cái: “Làm gì? Tôi bận lắm!”

“Ồ, thế thì thôi vậy!” Ninh Tịch định cúp điện thoại.

“Từ từ đã, ngày mai vừa khéo có thời gian rảnh, bà định làm gì?” Giang Mục Dã vội hỏi.

Ninh Tịch thong thả nói: “Ngày mai lập thu rồi, thời tiết đẹp lại đúng lúc không phải quay phim, có muốn ra ngoài lượn một vòng không?”

“Cái gì?” Thoáng cái Giang Mục Dã như bị điểm huyệt dù sao thì từ khi về nước đến nay cái con nhỏ này vẫn tránh mình như tránh tà cơ mà: “Bà... bà lại có âm mưu gì thế?”

“Bói đâu ra lắm vấn đề thế, có đi hay không nào!”

“Đi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vương phi của ta, đọc không phải Nữ Giới mà là Hình Pháp.

Chương 8
Ta là Tiêu Cẩn Ngư, vị vương gia nhàn rỗi nhất triều đại Đại Càn. Ba sở thích cả đời: ngồi thừ người, xem người khác cãi nhau, nhận bổng lộc đúng hạn. Cuộc đời ta từ khi cưới Khương Linh bắt đầu trở nên... kích thích hơn hẳn. Kinh thành đồn rằng ta cưới phải một "độc phụ" - tâm địa độc ác, bất kính trưởng bối, sớm muộn cũng bị ta bỏ. Ban đầu ta cũng tin thế. Cho đến hôm đó, khi thanh mai trúc mã bạch liên hoa của ta giả vờ đánh rơi chiếc ngọc bội trước mặt Thái hậu, khóc lóc ám chỉ chính Khương Linh đẩy nàng. Thái hậu bảo ta phải tỏ rõ khí phách vương gia, "dạy dỗ" phu nhân cho ra trò. Ta đang tính cách hoãn binh thì Khương Linh thậm chí chẳng thèm liếc nhìn kẻ kia. Nàng lặng lẽ rút từ tay áo ra một cuốn sổ, đưa cho quan viên Tông Nhân phủ. Trên bìa sổ ghi: "Phương án khẩn cấp về kiểm kê tài sản Nội khố Hoàng gia và kiểm soát rủi ro". Nàng bảo: "Một chiếc ngọc bội chuyện nhỏ, thất thoát tài sản hoàng gia mới là đại sự. Đề nghị phong tỏa toàn bộ kho tàng từ hôm nay, cho tam ty hội thẩm, đối chiếu sổ sách. Thần thiếp nghi có nội gián thông đồng với bên ngoài ăn cắp quốc khố." Khoảnh khắc ấy, nhìn gương mặt xám xịt của Thái hậu cùng vẻ mặt ngơ ngác của hoàng đế đệ, ta chợt nhận ra: Lời đồn kinh thành có lẽ còn quá nhẹ nhàng. Vị vương phi của ta này, không phải độc, mà là chí mạng vậy."
Cổ trang
Nữ Cường
0
Ngâm Sương Chương 8