Hạ xong con boss khó nhằn này, lũ Sa Q/uỷ còn lại trở nên dễ xơi hơn hẳn. Tôi và Hoa Ngữ Linh phối hợp ăn ý, tôi ra đò/n kh/ống ch/ế còn cô ấy điều khiển bầy côn trùng tấn công. Chẳng mấy chốc, lũ Sa Q/uỷ đã tan biến hết, chỉ còn lại những vệt cát lồi lên từng đống trên mặt đất.

"Mệt ch*t đi được!"

Cả ba chúng tôi vật vã ngồi bệt xuống đất, thở hổ/n h/ển. Bỗng những đống cát kia lại cựa quậy, từng hạt cát bò về một điểm tập kết.

Hoa Ngữ Linh dụi mắt lia lịa: "Kiều Mặc Vũ, n/ão tôi bị cậu đá/nh hỏng rồi! Còn xuất hiện ảo giác thế này."

Đống xe sắt vụn phía sau cũng đột nhiên chuyển động. Vô số thanh sắt, vô lăng, tấm cửa xe bay tới tấp về phía núi cát đang hình thành. Một gã người cát khổng lồ với hình dạng kỳ quái kiểu punk rock đột ngột nhô lên từ đống hỗn độn ấy.

Cả ba chúng tôi trợn mắt há hốc: "Người... Người Sắt biến hình?"

"Chạy mau!"

Đến lúc này, keo kiệt như tôi cũng không dám giữ của. Tôi lôi từ túi ra cả nắm phù chú, bất kể hữu dụng hay không, cứ thế ném túi bụi về phía nó. Mắt liếc sang hai bên, tôi phóng đến vách đ/á cầm lấy sợi dây leo: "Trèo lên!"

Bọn Sa Q/uỷ có phạm vi hoạt động cố định, chỉ cần thoát khỏi lãnh địa của chúng là an toàn. Hoa Ngữ Linh vừa bám dây trèo vừa gắng sức vận cổ thuật. Trên trời, cả đàn chim chóc cùng côn trùng đen kịt như mây kéo đến xông vào gã người cát khổng lồ. Tất cả chỉ để câu giờ cho chúng tôi tẩu thoát.

Con người trong lúc nguy cấp, tiềm năng là vô hạn. Vách núi gần trăm mét thế mà chúng tôi leo như bay. Chỉ cần với tay nắm lấy mép vách là thoát hiểm, nào ngờ tai họa ập đến.

Một thanh đoản đ/ao lóe lên trong gió, xuất hiện ngay sau lưng Giang Hạo Ngôn. Lúc này, Giang Hạo Ngôn đứng giữa, tôi bên trái còn Hoa Ngữ Linh ở phải xa nhất. Tôi siết ch/ặt dây leo, đá/nh đu về phía cậu ấy rồi vung Thất Tinh Ki/ếm chặn ngay sau tim Giang Hạo Ngôn.

"Keng!"

Thất Tinh Ki/ếm của tôi... g/ãy.

Nó g/ãy làm đôi.

Thanh Thất Tinh ki/ếm này tuổi đời còn lớn hơn cả sư phụ tôi, bảo vật truyền đời vô giá giờ đành đoạn thành hai khúc. Nửa dưới rơi tõm xuống vực sâu.

Cả người tôi cứng đờ, h/ồn phi phách tán, không biết phản ứng thế nào. Thanh đoản đ/ao kia cũng vỡ tan, mảnh vỡ văng ra c/ắt đ/ứt luôn sợi dây leo trong tay Hoa Ngữ Linh.

Mắt thấy Hoa Ngữ Linh sắp rơi xuống vực, bỗng một bàn tay từ trên vươn xuống nắm ch/ặt lấy cổ tay Hoa Ngữ Linh. Dưới ánh trăng, bàn tay ấy trắng nõn, thon dài với xươ/ng ngón tay cân đối, mạnh mẽ rắn rỏi. Mu bàn tay khắc hình xăm đen huyền bí chạy từ ngón út lên khắp cánh tay.

Người kia kéo Hoa Ngữ Linh lên an toàn rồi quay đi không chút do dự. Khi tôi và Giang Hạo Ngôn trèo lên tới nơi, chỉ kịp thấy một bóng dáng khuất sau chiếc Jeep đen đang n/ổ máy. Xe lùi lại, rẽ phải, bánh xe văng cát m/ù mịt rồi từ từ biến mất phía sau chân trời.

Hoa Ngữ Linh chợt bừng tỉnh, chạy theo mấy bước: "Quý Khang?"

Chiếc Jeep ngừng một giây, rồi bất ngờ tăng tốc, thu nhỏ thành chấm đen mất hút giữa hoang mạc mênh mông.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7