Tôi tỉnh lại trên chiếc giường ở nhà.
Mẹ bưng cháo trắng đặt bên bàn, lo lắng nhìn tôi: "Hữu Hữu, con đừng liều mạng như vậy nữa, tiền n/ợ cũng trả gần hết rồi, mẹ với bố con cũng đang ki/ếm tiền mà..."
"Mẹ, đừng nói nữa, trả xong sớm ngày nào nhẹ nhõm ngày đó." Tôi cố nặn ra nụ cười.
Cái khổ của việc bị đòi n/ợ không chỉ ở tiền bạc, mà còn ở những ánh mắt lạnh lùng – như đàn dơi trong đêm, hút cạn sinh khí trong căn nhà này.
Mẹ ngập ngừng, thăm dò nói: "Người đưa con về tối qua, trông hơi giống Cố Tả..."
Chuyện tôi rầm rộ theo đuổi Cố Tả, năm đó ai cũng biết.
Khi đó gia đình tôi khá giả, bố mẹ cho rằng tôi vui là được, không hề phiền lòng chuyện tôi yêu thầm, mẹ tôi thậm chí còn từng là fan nhan sắc của Cố Tả nữa.
Tôi ngậm một thìa cháo trong miệng: "Vâng... hơi giống Cố Tả ạ."
"Năm đó, nếu không phải gia đình xảy ra biến cố, con với Cố Tả biết đâu đã ở bên nhau, cũng không phải chịu nhiều khổ cực thế này..." Mẹ hơi nghẹn ngào.
"Mẹ, mẹ nói linh tinh gì thế, con bây giờ không phải rất vui sao? Chuyện trước kia nhắc lại làm gì?" Tôi giả vờ vui vẻ húp nốt ngụm cháo cuối cùng, thỏa mãn "hà" một tiếng: "Nhà giàu bạc vạn, không bằng ăn một bát cơm mẹ nấu. Mẹ, cho con thêm một bát nữa nhé.”
Mẹ lo lắng nhìn tôi, bưng bát đi ra ngoài.
Tôi nằm trên giường chắp vá lại những mảnh ký ức tối qua.
Ở cửa khách sạn, Hạ Quân uống đến đỏ bừng mặt, cười hì hì tạm biệt tôi.
Cố Tả bế ngang tôi lên, nhét tôi vào xe, nhíu mày nói nhỏ: "Sao lại g/ầy đến thế này?"
Tôi nằm ở ghế sau, gục vào ng/ực Cố Tả, nói đi nói lại:
"Cố Tả, anh xem, em không quan tâm anh nữa rồi."
"Tr/ộm nói cho anh biết, em đã kết hôn với người khác rồi, tiếc là anh ta không yêu em..."
"Cố Tả, anh nói xem trên đời này thật sự có người không xứng đáng có được tình yêu sao?"
"Cố Tả, anh có biết cảm giác thích một người, mà mãi mãi không được hồi đáp, thật sự rất tuyệt vọng không."
Cố Tả cõng tôi, đi lên tầng bốn trong hành lang tối tăm cũ nát.
Anh cao lên nhiều, cũng vạm vỡ hơn xưa.
Tấm lưng rộng mà vững chãi, hương bạc hà thoang thoảng bên mũi khiến hành lang chật hẹp thường ngày như được rải đầy nắng.
Anh ấy chắc hẳn sẽ thấy chạnh lòng nhỉ?
Chương 3:
Mười năm trước, anh từng đến nhà tìm tôi, lấy lại quyển vở tôi mượn chưa trả, khi ấy, nhà tôi vẫn là căn hộ lớn sáng sủa, chẳng khác gì nhà anh bây giờ.
Tôi trốn sau rèm cửa dày, đợi mãi không thấy anh tìm tôi, liền nhảy ra hét lên:
"Cố Tả, ngày anh cưới em, em sẽ trốn ở đây đấy! Anh đừng hòng tìm ra em!"
Mười năm sau, căn nhà thu nhỏ lại chỉ bằng một phần mười căn hộ kia, ô cửa sổ vừa nhỏ vừa cao cũng chỉ dùng một tấm thảm cũ che tạm.
Vực sâu ngăn cách giữa chúng tôi, chắc anh cũng cảm nhận được rồi nhỉ.
Nếu phải hoàn toàn c/ắt đ/ứt với quá khứ rực rỡ, chi bằng hãy để anh làm người kết thúc nó đi.
Bao năm trước, tôi đã từng quyến luyến anh đến thế, từng tưởng tượng cùng anh kề vai đi qua mọi nẻo đường, ngắm hoàng hôn cô tịch, ngắm hoa hồng tàn phai.
Có lẽ thứ không thể quên được, không phải tình yêu non dại đó, mà là những ngày tháng trong trẻo, tinh khôi duy nhất từng có trong đời.
Chỉ tiếc, mọi thứ đều là số mệnh đã định.