Sát thủ là "mẹ bỉm"

Chương 5

25/01/2026 19:40

Không những không gi*t được người.

Tôi còn trở thành “mẹ bỉm” chuyên dụng của mục tiêu ám sát.

Lòng tôi nặng trĩu.

Khi cấp trên hỏi tiến độ nhiệm vụ, tôi đang ở trên giường thiếu gia.

Cậu ấy gối đầu lên ng/ực tôi, ánh mắt đăm chiêu nhìn tôi chằm chằm.

Hứa Lăng ôm lấy eo tôi, giọng khàn khàn: "Sát thủ tiên sinh, cảm ơn anh đã không gi*t em. Để trả ơn, anh muốn làm gì với em cũng được..."

Khi nói câu này, trong mắt cậu ấy lóe lên một tia xâm lược.

Tôi đờ người ra.

Linh cảm nghề nghiệp của sát thủ mách bảo tôi người này cực kỳ nguy hiểm.

Nhưng giây tiếp theo, lại chỉ thấy khuôn mặt ngây thơ vô hại cùng đôi mắt ướt át của Hứa Lăng.

Tôi thả lỏng người.

Hẳn là ảo giác thôi, cậu ấy chỉ là một thiếu gia bệ/nh tật thôi, đúng không?

Tôi bị mê hoặc đến mụ mị, ấp úng nói: "Hôn tôi."

Thiếu gia rất ngoan.

Từ ng/ực hôn lên yết hầu, rồi đến môi.

Tôi bị hôn đến mềm nhũn người, m/áu mũi tuôn xối xả.

Cái khuôn mặt đó... đúng là phạm quy mà!

Vì lòng trung thành và nỗi áy náy với tổ chức, nhiệm vụ ám sát thiếu gia có lẽ còn lâu mới hoàn thành. Tôi đành nhận thêm nhiệm vụ mới…

Lấy thông tin về lô hàng mới nhất từ tay ông trùm Bang Hắc Hổ.

Theo lời đồn, ông trùm Bang Hắc Hổ th/ủ đo/ạn tàn đ/ộc, thế lực trải rộng khắp cả nước.

Cả chính lẫn tà đều kh/iếp s/ợ gã.

Trong buổi tụ tập của bọn chúng, tôi cải trang thành phục vụ, lẻn vào phòng VIP của mấy ông trùm.

Quá trình đột nhập thuận lợi đến bất ngờ.

Điều duy nhất khiến tôi bực mình là bộ đồ phục vụ quá mức hở hang.

Tôi mặt lạnh kéo chiếc áo sơ mi gần như trong suốt trên người, đôi tai mèo trên đầu cùng cái đuôi mèo sau mông.

Nghe nói đây còn là yêu cầu đặc biệt của tên trùm băng đảng kia.

Đúng là sở thích bi/ến th/ái!

Tôi nở nụ cười đã được huấn luyện bài bản, gõ cửa phòng VIP.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
11 Hiểu lầm ban ngày Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm