Chúng tôi đến ngôi nhà xưa cũ. Bùi Thâm vòng tay qua vai tôi dưới chân cầu thang:
"Anna đang chơi trong này, đây vốn là nhà của con bé, nó sẽ thích lắm."
Tôi gh/ê t/ởm né người, hắn ngượng ngùng buông tay xuống:
"Chúng ta từ từ thôi, cả em và con đều sẽ chấp nhận anh."
Thang máy tầng cao lên chậm rì, Bùi Thâm lải nhải bên tai tôi:
"Anna năm nay 3 tuổi, anh chuẩn bị cho nó 3 món quà."
"Năm nay là một hòn đảo, anh nghĩ nó sẽ rất thích."
"Còn em nữa Nhã Hà, anh hứa sau này sẽ không để em chịu bất cứ uất ức nào."
Tôi chẳng buồn nghe, chỉ nghĩ cách thoát khỏi hắn.
Cánh cửa mở ra, Bùi Thâm bước vào trước, giọng ngọt như mật:
"Cục cưng, bố mẹ đến thăm con rồi đây."
Tôi đẩy phắt hắn sang bên, lao vào trong gọi tên con gái.
Nhưng không có tiếng đáp lại non nớt như tưởng tượng.
Anna biến mất tiêu.
Tôi tưởng lại bị Bùi Thâm lừa, định quay lại x/é x/á/c hắn.
Ai ngờ thấy hắn mặt mày tái mét, bấm số gọi điện:
"Con tôi đâu? Tao đang hỏi mày con tao đâu?"
Cúp máy, mặt hắn xám xịt.
Hắn gọi liên tiếp mấy cuộc nữa rồi mới quay sang tôi:
"Nhã Hà, bảo mẫu là người của Kiều Tịch, nó đã bắt Anna đi rồi."
Một câu khiến tim tôi gần như ngừng đ/ập.
Ngày xưa tôi đã biết bảo mẫu là tay chân Kiều Tịch.
Nhưng ả ta vốn thận trọng.
Chỉ khi nghe tôi giả vờ gọi điện báo con gái khó chịu, ả mới dám để con tôi ốm.
Dù Bùi Thâm có điều tra, thì người nói dối cũng là tôi.
Tưởng cả đời chẳng dính dáng gì nữa, nên trước khi rời Bắc Kinh tôi không vạch mặt.
Không ngờ lại hại con.
Toàn thân run lẩy bẩy, mặt mày tái nhợt biến dạng:
"Mau đi tìm đi! Anna mà có làm sao, tao cũng không sống nữa, sẽ kéo mày ch*t theo!"
Bộ dạng Bùi Thâm cũng chẳng khá hơn tôi là mấy.
Hắn r/un r/ẩy dỗ dành:
"Nhã Hà đừng gấp, Anna mà có chuyện gì, anh t/ự t* với em được không?"
Thế rồi hắn gọi điện từng người một, đi/ên cuồ/ng hét lệnh tìm ki/ếm.
Tim tôi như bị d/ao cứa.
Bỏ qua mọi ngại ngùng, tôi cũng cầu c/ứu tất cả những người quen biết.
Cuối cùng, tôi gọi cho Thương Mạc.