Sau đó, tôi còn phụ trách cùng gia đình Lý Mộng Kỳ đến căn phòng trọ của cô ấy để thu dọn di vật.
Thật đáng buồn là người nhà cô ấy - bố mẹ và một người em trai - đã không mang đi hết đồ đạc của cô ấy.
Không phải vì không mang nổi, bởi cả ba người đều đã đến đây.
Mà là vì họ... không muốn.
Họ chỉ mang theo thẻ ngân hàng của Lý Mộng Kỳ, một ít trang sức, một hai món đồ điện tử.
Những thứ không có giá trị, họ chẳng thèm lấy.
Giống như Lý Mộng Kỳ đã ch*t kia, không còn giá trị nữa, nên họ cũng chẳng cần.
Sau khi tiễn gia đình Lý Mộng Kỳ ra về, tôi đứng trong căn phòng của Lý Mộng Kỳ, lòng quặn thắt khôn ng/uôi.
Tôi lật giở những cuốn sổ ghi chép đặt trên bàn học của cô ấy - từng cuốn từng cuốn đều là vở ghi bài học.
Nét chữ bên trong rất ngay ngắn, chỉn chu.
Trên đó ghi chép tỉ mỉ những kiến thức cô ấy học được trong công việc, những lỗi lầm đã mắc phải, những suy ngẫm về điểm còn thiếu sót.
Bên cạnh còn có một chồng sách giáo khoa cao đẳng tại chức.
Lý Mộng Kỳ còn có một cuốn sổ riêng ghi lại kế hoạch cuộc đời mình.
Trong đó, cô ấy lên kế hoạch tiết kiệm tiền, hoàn thành chương trình cao đẳng, rồi tiếp tục học lên đại học.
Qua những dòng chữ ấy, còn có thể thấy một điều nữa.
Lý Mộng Kỳ hoàn toàn không kháng cự trước sự vắt kiệt của gia đình, chỉ khao khát được hoàn thiện bản thân, mong mỏi giúp cả nhà thoát nghèo.
Thật khiến người ta đ/au lòng.
Từng con chữ của cô ấy dường như đều ẩn chứa hơi ấm, đều đang khẳng định một sự thật:
Lý Mộng Kỳ rất muốn sống một cuộc đời tốt đẹp.
Thế nhưng cả đời cô ấy, chỉ toàn là á/c mộng.
Trên bàn học, đặt một tấm ảnh gia đình chụp chung với cô ấy.
Cũng chẳng ai muốn mang đi.
Trong khoảnh khắc quay lưng rời đi, khép cánh cửa phòng lại, tôi như thoáng thấy bóng dáng Lý Mộng Kỳ ngồi trước bàn học trong làn sương mờ.
Cô ấy cúi đầu đọc sách, thỉnh thoảng lại chăm chú ghi vài dòng.
Lý Mộng Kỳ ngẩng lên, nhìn tấm ảnh.
Như vẫn còn đang mơ về một tương lai tươi sáng phía trước.
Hết
….