Trong show truyền hình thực tế dành cho gia đình. Con gái tôi tố cáo bản thân từ nhỏ đã chịu đựng "b/ạo l/ực gia đình".
"Con chỉ dùng nước rửa chén thổi bong bóng chơi thôi, vậy mà ba vừa tan làm về đã đ/á/nh con..."
"Có lẽ trong mắt ba, ngay cả việc con thở thôi cũng là một sai lầm."
Tôi vội ngắt lời cô con gái đang than vãn đầy buồn bã: "Cái con hít vào là th/uốc trừ sâu."
Con gái mở to mắt không thể tin được: "Vậy con chỉ có lòng tốt bôi son dưỡng cho em họ, sao ba cũng đ/á/nh con?"
Tôi lườm ng/uýt: "Cái con bôi là keo dán sắt."
Im lặng một phút, vẫn không chịu bỏ cuộc, con gái lại hỏi tôi: "Ông nội đ/á/nh con thì chắc chắn là vô lý rồi đúng không?"
Tôi đã quá mệt mỏi với hai chữ "vô lý" này rồi.
"Con lấy lươn làm Hỗn Thiên Lăng (dải lụa của Na Tra) để quật. Dùng từ ngữ bây giờ để nói, con nên được gọi là 'M/a đồng' mới đúng."
Quá chán nản với việc con gái lật lại chuyện cũ không dứt, tôi trực tiếp tự nói: "Bà nội đ/á/nh con vì con lấy vòng hoa tang về bày quanh giường, rồi tự nằm ở giữa."
"Cô của con đ/á/nh con vì con kéo x/á/c một đứa trẻ sơ sinh bị bệ/nh viện vứt đi, mang về nhà."
"Còn về phần bác Cả của con. Lúc đó bác đang lái xe, con lại cứ đòi chơi trò 'đoán xem ai là ai' với bác."
Từ khóa này ngay lập tức bùng n/ổ trên bảng xếp hạng.
【Giả làm người ch*t, đụng chạm người ch*t, tạo ra người ch*t.】
【Nhà nào cũng có chuyện khó nói, nhà Trần M/ộ Ngôn có 1599 chuyện!】
1.
"Trần M/ộ Ngôn, mẹ nhắc lại lần nữa, bây giờ mẹ không rảnh, cuộc họp Hội đồng Quản trị còn 5 phút nữa là bắt đầu." Tôi nhíu mày, lạnh lùng nói qua tai nghe Bluetooth.
Chi tiết hợp đồng sáp nhập xuyên quốc gia đang nằm trên bàn, đây là một thương vụ trị giá hàng tỷ đô la, không thể lơ là một chút nào.
Đầu dây bên kia, cô con gái rapper của tôi, dùng cái giọng ngông nghênh vắt vẻo của mình, kéo dài giọng nói: "Một tháng~, con đảm bảo một tháng sẽ không lén lút ăn bún ốc trong phòng ngủ của mẹ, còn thay cho mẹ một bộ ga trải giường lụa mới tinh nữa~."
Tôi im lặng ba giây, sau đó không chút biểu cảm nhấn nút gọi nội bộ: "Cici, hủy tất cả các cuộc họp buổi chiều. Ngoài ra, đặt giúp tôi một vé máy bay sớm nhất đến thành phố A."
Giọng Cici có chút hoảng hốt: "Tổng giám đốc Văn, vậy còn cuộc họp với Quỹ đầu tư Mạo hiểm..."
"Bảo họ đợi."
...
Ngày đầu tiên chương trình thực tế về gia đình lên sóng, bình luận gần như nhấn chìm màn hình.
Con gái tôi, Trần M/ộ Ngôn, là một rapper hàng đầu thế hệ mới.
Một mái tóc tết nhiều b.í.m nhỏ màu hồng, trang điểm mắt khói đi cùng với chiếc quần jean rá/ch, toàn thân con gái toát lên vẻ "người lạ chớ lại gần".
Con gái tôi nổi tiếng với hình tượng tiểu m/a nữ nổi lo/ạn, người hâm m/ộ yêu con bé đến ch*t, anti-fan cũng gh/ét con bé đến nghiến răng.
Cũng chính vì thế, công chúng cực kỳ tò mò về gia đình con bé.
Mọi người đều mặc định rằng, sở dĩ Trần M/ộ Ngôn có cá tính đặc biệt như vậy, chắc chắn là do có một gia đình không hạnh phúc. Chính sự tắc trách của cha mẹ đã tạo ra tính cách gai góc, sắt đ/á như vậy ở cô bé.
Vì vậy, khi tôi xuất hiện trước ống kính, màn hình bình luận ngay lập tức bùng n/ổ.
【Nhà tư bản đã đến, nhìn vẻ mặt lạnh lùng này, M/ộ Ngôn chắc chắn đã chịu nhiều khổ cực.】
【Tôi cá một gói bim bim, bà mẹ này chắc chắn là kẻ cuồ/ng kiểm soát, nếu không M/ộ Ngôn sao có thể nổi lo/ạn như vậy?】
【Cuối cùng cũng thấy chính chủ, nỗi đ/au từ gia đình, hôm nay chúng ta sẽ phán xét.】
Tôi lướt mắt qua ống kính với vẻ mặt không cảm xúc, như thể đang xem một bản báo cáo tài chính bình thường. Những lời đồn thổi này không làm tôi bị tổn thương chút nào.
Sau khi tôi đến, hai nhóm khách mời khác cũng lần lượt xuất hiện.
Một cặp là Ảnh đế mới nổi Tiền Phong và mẹ của anh ta, Lý Vân Thúy.
Một cặp là hai chị em nổi tiếng chuyên làm phim tài liệu về thể thao mạo hiểm, Khâu Vân và Khâu Vũ.
Mẹ của Ảnh đế Tiền Phong, Lý Vân Thúy, mặc một bộ đồ hoa không mấy vừa vặn, chân đi một đôi giày vải mới tinh. Ánh mắt bà có chút rụt rè và tò mò, hoàn toàn lạc lõng với trường quay lấp lánh ánh đèn.
Chương trình còn chưa chính thức bắt đầu, bà đã chủ động đến gần, trên mặt nở một nụ cười lấy lòng: "Cô gái, cô trông thật đẹp, cô làm nghề gì vậy?"
Tôi giữ thái độ lịch sự cơ bản, khẽ gật đầu, vừa định mở lời.
Ảnh đế Tiền Phong vội vàng bước tới, thân mật khoác vai mẹ mình, cười thay tôi trả lời: "Mẹ ơi, đây là mẹ của Trần M/ộ Ngôn, Tổng giám đốc Văn Mạn Thủy, người tự mình mở công ty lớn đấy ạ."
Nụ cười trên mặt Lý Vân Thúy hơi cứng lại, ngay sau đó chuyển sang vẻ mặt hiểu chuyện nhưng có chút kh/inh miệt, bà đ/á/nh giá tôi từ trên xuống dưới: "Ồ, mở công ty à, vậy chắc chắn là nhờ người đàn ông trong nhà phải không?"
"Phụ nữ phụng sự gia đình, sự nghiệp có tốt đến mấy cũng có ích gì đâu, không thể dựa dẫm vào chồng. Vẫn phải như Tiểu Phong nhà chúng tôi, dựa vào con trai là chắc chắn nhất." Cái giọng chua chát của bà gần như tràn cả ra khỏi màn hình.
Cứ như thể tất cả những món đồ hiệu tôi đang mặc trên người đều là có được nhờ một mối qu/an h/ệ không đứng đắn nào đó.
【Cười c.h.ế.t mất, dì này sống ở thời đại nào vậy? Mở miệng ra là một mùi cổ hủ.】
【Mẹ của Ảnh đế không có kiến thức đến vậy sao? Tôi bắt đầu thấy tội nghiệp cho Ảnh đế rồi.】
【Ôi không, tôi phải nói đỡ cho nhà tư bản rồi, Tổng giám đốc Văn: Tàu điện ngầm, ông lão, điện thoại.jpg】
Mặt Tiền Phong lập tức đỏ bừng như gan heo, anh ta liên tục xin lỗi tôi: "Tổng giám đốc Văn, thật xin lỗi, thật xin lỗi! Mẹ của tôi vừa từ quê ra, không biết ăn nói, mong cô đừng để bụng." Nói xong, anh ta kéo lê mẹ mình đi nhanh.
Tôi nhìn bóng lưng họ khuất xa, có chút im lặng.
Trước khi đến, tôi đã tìm hiểu.
Bên ngoài đồn rằng Ảnh đế Tiền Phong tay trắng lập nghiệp, mất cha từ nhỏ, hai mẹ con nương tựa vào nhau, nổi tiếng trong giới vì sự hiếu thảo của mình.
Bây giờ xem ra, làm một người "con hiếu thảo" này, e rằng không hề dễ dàng.
Đúng lúc đó, một bóng người màu hồng lắc lư đến trước mặt tôi.