Về đến nhà, tôi cởi bộ âu phục ra.
Phía sau lưng áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi.
Tôi ngồi trên ghế sofa, trải tờ phiếu siêu âm ra.
Nhịp tim th/ai có thể quan sát được.
Sinh vật nhỏ này hiện đang nằm trong cơ thể tôi.
Ăn của tôi, uống của tôi.
Lại còn bắt tôi phải đối mặt với kẻ đi/ên Phó Hành Giản kia.
Tôi lục trong ngăn kéo ra một bao th/uốc lá.
Vừa định châm lửa, lại phải dừng lại ngay lập tức.
Mùi khói, gh/ê t/ởm thật.
Bây giờ cứ ngửi thấy mùi loại th/uốc lá nặng đô mà tôi từng yêu thích nhất, tôi lại muốn nôn.
"Ch*t ti/ệt."
Tôi ch/ửi thề một tiếng, ném bật lửa đi.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ thư ký gửi tới:
[Sở tổng, camera giám sát đã được xử lý sạch sẽ, nhưng Phó tổng dường như đã thuê hacker hàng đầu, đang cưỡ/ng ch/ế khôi phục lại hình ảnh tầng 28 đêm đó. Tuy nhiên ngài cứ yên tâm, tuyệt đối không có khả năng khôi phục. Còn nữa...]
Tin nhắn của thư ký khựng lại một chút, ngay sau đó nhảy ra dòng thứ hai.
[Phó tổng đã tuyên bố, sẽ tìm ki/ếm trên toàn thành phố người Omega đã vào phòng hắn đêm đó. Chỉ cần người đó đứng ra, vị trí thiếu phu nhân nhà họ Phó sẽ là của người đó.]
Omega.
Tôi dán mắt vào màn hình, cười lạnh một tiếng.
Thằng khốn này thậm chí còn không phân biệt được người hắn đã ngủ cùng là Alpha hay Omega.
Cũng phải thôi.
Khi Enigma cấp cao phát tác kỳ nh.ạy cả.m, đến người thân còn chẳng nhận ra, chắc là chỉ lo cắn người như một con chó đi/ên.
Tôi tiện tay ném điện thoại lên bàn trà, gi/ật phăng cà vạt.
"Cứ tìm đi, Phó Hành Giản. Anh có lật tung cả cái Kinh Thành này lên, cũng không tìm ra được Omega đó đâu."