Nhang người chết

Chương 12

14/02/2024 18:23

Khuôn mặt của ba tôi phù thũng gần như trong suốt.

Ông ấy nhìn thẳng vào tôi.

“Đã muộn lắm rồi, con muốn đi đâu? Bên ngoài không an toàn.”

Giọng nói của tôi gần như mang theo tiếng nức nở: “Ba ơi, ba để con đi đi…”

“Bên ngoài không an toàn…”

Ba tôi lặp lại câu này với giọng điệu cứng ngắc.

Tôi muốn chạy.

Nhưng ông ấy giữ lấy tôi rất ch/ặt, tôi hoàn toàn không thể thoát ra được.

Khi tôi đang chìm sâu vào tuyệt vọng, một giọng nam vang lên ở bên ngoài.

“Thả cô ấy ra!”

Một bóng người xông vào.

Đó là một người đàn ông cao g/ầy.

Anh ta nắm lấy cánh tay của tôi rồi kéo tôi ra ngoài.

Sau khi chúng tôi chạy ra ngoài, cả người tôi cũng sững sờ.

Tôi hoàn toàn không phải đang ở căn nhà ở quê.

Mà là ở trong một bãi tha m/a gần đó.

Ở đây khắp nơi đều là đống đất nhô lên lộn xộn.

Trước đống đất đặt gạo sống do vài người tốt cung phụng.

Trong đó có hai chén gạo sống bị ít đi một nửa.

Vừa nghĩ đến những thứ tôi ăn vừa nãy chính là thứ này.

Tôi nhịn không được mà bắt đầu nôn khan.

Người đàn ông nhìn tôi chằm chằm rồi thở dài.

“Cũng may cậu không ăn tiếp, nếu cậu ăn rồi, tôi thật sự cũng c/ứu cậu không được.”

“Cậu là… Vân Huyền?”

Tôi lau miệng, nhìn cậu ta một cách ngờ vực.

Vân Huyền gật đầu.

“Mặc dù cậu không đưa địa chỉ cho tôi, nhưng tôi vẫn tính ra được phương hướng đại khái mà cậu đang ở.”

“Nhưng tôi không nhìn thấy cậu ở trong thôn, bèn đoán rằng có lẽ cậu bị á/c q/uỷ mê hoặc rồi.”

“Trong thôn có nhiều đàn ông, dương khí vượng, á/c q/uỷ đó không dám tự tiện động thủ.”

“Vì vậy hắn ta dẫn cậu đến nơi có âm khí nặng nhất ở gần đây.”

Tôi trông thấy trán Vân Huyền toát đầy mồ hôi.

Chắc là đã vội vã chạy một đường đến đây.

“Nhưng tôi đã ném chuỗi tràng hạt theo lời cậu rồi, vì sao á/c q/uỷ đó vẫn có thể tìm thấy tôi nhanh như vậy?” Tôi ngờ vực hỏi.

Vân Huyền cũng nhíu mày theo.

“Theo lý mà nói, quả thật hắn ta cũng không mạnh đến mức này…”

“Trừ khi…”

Bỗng nhiên Vân Huyền nhìn chòng chọc vào tôi.

“Trừ khi trên người cậu còn có thứ gì đó.”

Tôi bị cậu ta nhìn như vậy thì cũng hoảng hốt.

Bỗng nhiên, tôi nhớ ra cái gì đó.

Tôi móc từ trong quần áo ra một miếng ngọc bội.

“Lẽ nào là thứ này sao?”

Khi tôi vừa ở bên cạnh Lục Khiêm, anh ấy đã tặng cho tôi miếng ngọc bội này.

Anh ấy nói đây là ngọc bội gia truyền của nhà họ, có thể trừ tà, phải luôn luôn mang bên người.

Tôi đã đeo một thời gian dài, trong chốc lát cũng quên mất còn có miếng ngọc bội này ở trên người.

Ánh mắt của Vân Huyền đặt trên miếng ngọc bội, vẻ mặt nghiêm nghị.

“Bạn trai này của cậu đúng thật là lòng dạ đ/ộc á/c, đây là ngọc âm!”

Vân Huyền nhận lấy ngọc bội, cầm cục đ/á lên rồi đ/ập vỡ nó.

Một mùi hôi thối bay ra khi miếng ngọc bội vỡ nát.

Tôi bịt mũi lại, bị ngạt đến nỗi không mở mắt ra nổi.

Một dòng m/áu tươi chuyển từ đỏ sang đen chảy ra ngoài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếp này ta không đón hoàng tử về cung

Chương 17
Giới thiệu: Hoàng hậu Thẩm Chiếu Hành bị chính con trai ruột là Tiêu Thừa Cảnh phản bội đến chết, nàng trọng sinh trở về ngày con trai hồi cung. Không còn hèn mọn lấy lòng như kiếp trước, nàng lạnh lùng từ chối đích thân đón tiếp Tiêu Thừa Cảnh, mặc kệ hắn ôm bài vị quỳ ở cổng Chu Tước, mặc kệ hắn đập nát khóa trường mệnh. Tiêu Thừa Cảnh bị nô bộc cũ của dì là Thẩm Tri Nhu xúi giục, hiểu lầm mẹ mình suốt nhiều năm, cho đến khi chân tướng phơi bày mới biết mình đã hận lầm người. Hắn quỳ dài trong tuyết, xả thân cứu anh trai, chủ động xin đi trấn thủ biên giới phía Bắc, chỉ cầu mong mẹ tha thứ. Một mối quan hệ mẹ con đầy đau khổ và dằn vặt, dần dần xoay chuyển giữa những âm mưu quyền lực và lời dối trá.
Trọng Sinh
0