"Lúc nãy ăn cơm đã no chưa?"
Tôi ủ rũ gật đầu.
"Có gì muốn hỏi tôi không?"
Tôi lắc đầu.
"Tối qua tôi đã định giải thích với em rồi, kết quả là em còn khó trị hơn cả lợn chờ làm thịt, tôi cứ hễ định mở miệng là em lại gào khóc t.h.ả.m thiết. Vốn định sáng nay đợi em bình tĩnh lại thì sẽ nói chuyện t.ử tế, ai ngờ em vừa hở ra cái là quất ngựa truy phong luôn." Anh nhìn tôi với vẻ mặt đầy hung dữ.
Tôi bắt đầu thấy sợ, liền thực hiện một cú "quỳ gối xin lỗi" cực kỳ chuyên nghiệp, "Em xin lỗi mà!"
Anh chẳng hề mảy may lay động: "Thiếu thành ý."
Thành ý?
"Thế nào mới gọi là có thành ý?"
"Em nói trước đi, về chuyện tôi thích em, em có suy nghĩ gì?"
Tôi c.ắ.n cắn móng tay: "Em không biết."
Lâm Uyên thở dài, ra vẻ bó tay toàn tập, "Thế hai đứa mình coi như đang ở bên nhau rồi nhé, được không?"
Tôi vừa c.ắ.n móng tay vừa suy nghĩ một hồi: "Cũng được, coi như ở bên nhau rồi."
Anh ấn đầu tôi một cái: "Nhả ra, đừng có c.ắ.n nữa."
Á. Tôi buông những đầu móng tay bị gặm như ch.ó gặm của mình ra.
"Lúc nãy chẳng phải em hỏi anh làm sao để xin lỗi cho có thành ý à?"
Tôi gật đầu.
Khóe môi Lâm Uyên nhếch lên: "Lần trước anh uống say, em định hôn vào đâu của anh ấy nhỉ? Sau đó không hôn, chỉ hôn vào tay thôi."
Tôi: "..."
"Hôn một cái, coi như em có thành ý."
Tôi hít sâu một hơi, thôi thì đằng nào cũng đến nước này rồi, hôn một cái cũng chẳng mất miếng thịt nào. Vả lại, hôn một cái cũng coi như giúp tôi hoàn thành tâm nguyện.
Tôi hôn nhẹ lên khóe môi anh một cái: "Em xin lỗi anh được chưa? Anh đừng gi/ận nữa nha~!" Thế này là đủ thành ý rồi chứ gì!
Anh nheo mắt nhìn tôi: "Học ai mà ăn nói dẻo miệng thế này?"
Tôi: "..."
Xưa nay em vẫn nói chuyện kiểu này mà!
"Hôn hời hợt quá, làm lại." Lâm Uyên ra vẻ nghiêm túc: "Cứ hôn đến khi nào anh hài lòng thì anh mới tha lỗi cho em."
Tôi rùng mình một cái: "Tiến triển thế này có hơi nhanh quá không?"
"Nhanh à?" Lâm Uyên áp sát vào tôi, "Từ ngày đầu tiên em bước chân vào Đại học là anh đã muốn làm thế này rồi, anh đã đợi một năm rưỡi rồi đấy."
Tôi run run cằm: "Em... em không biết làm."
"Để anh đi tắm cái đã, em xem video mà học tập đi."
Anh cầm điều khiển từ xa, trực tiếp phát video.
Tôi giơ tay định kéo anh lại nhưng không kịp. Nhìn màn hình đang chiếu hướng dẫn hôn môi, tôi cảm thấy linh h/ồn mình như đang xuất khiếu. Còn Lâm Uyên thì như chẳng có chuyện gì xảy ra, thản nhiên bước vào phòng tắm.
Linh h/ồn tôi bay bổng suốt hai mươi lăm phút thì Lâm Uyên trở ra, tóc còn chẳng thèm sấy, nước nhỏ giọt xuống ròng ròng. Tôi thu mình lại thành một cục, nhích dần về phía sau.
Anh vừa dùng khăn lau tóc vừa hỏi: "Học hành đến đâu rồi?"
Tôi lắc đầu đi/ên cuồ/ng.
"Ồ, ý là em không phải đối thủ của anh chứ gì?"
Tôi: "..."
Anh cầm máy sấy tóc lại quay vào phòng tắm.
9.
Phải làm sao bây giờ? Chuyện này đột ngột quá, tôi chưa chuẩn bị tâm lý gì cả.
Lâm Uyên lại bước ra khỏi phòng tắm, tóc đã sấy khô. Thấy tôi cuộn tròn trên giường, anh bật cười: "Có đến mức đó không? Có ai ăn thịt em đâu."
Anh bước một chân lên giường, tôi lùi lại, "Lùi nữa là ngã đấy. Lại đây."
Tôi lắc đầu ng/uầy ng/uậy. Thế nhưng anh chỉ cần vươn tay ra túm lấy cổ chân tôi, lôi tuột tôi xuống dưới thân anh.
Mặt tôi đỏ bừng ngay tức khắc, đỏ đến mức nào tôi không rõ, nhưng tôi cảm nhận được mí mắt mình nóng hổi như sắp ch/áy đến nơi, "Anh ơi, anh đừng có xung động."
Lâm Uyên bình thản đáp: "Anh không có xung động. Lúc nãy em vừa hôn anh xong, giờ sợ cái gì?"
Tôi khóc không ra nước mắt: "Thế thì có giống nhau đâu!"
"Được, thế này đi, cho em hai lựa chọn. Thứ nhất, hôn anh ba mươi phút..."
"B, B, em chọn B!" Tôi vội vàng cư/ớp lời.
Ba mươi phút, nghĩ thôi đã thấy k/inh h/oàng rồi.
Nhìn vẻ mặt ngây ngô của tôi, Lâm Uyên cuối cùng cũng bật cười thành tiếng: "Không đùa em nữa, ngủ đi. Mai em còn phải giải thích với anh trai em đấy, mau tháo cái sừng trên đầu cậu ấy xuống đi."
Nói đoạn, anh xoay người nằm xuống, thuận tay kéo tôi vào lòng, còn vỗ vỗ vai tôi như đang dỗ trẻ con ngủ. Nhưng lúc này, trong phòng đèn đuốc sáng trưng, màn hình thì đang phát hướng dẫn hôn môi, tôi lại nằm gọn trong lòng anh... Tất cả những thứ này căn bản chẳng có chút gì gọi là để đi ngủ cả.
Tôi chọc ngón tay vào cơ bụng anh mấy cái, cứng thật đấy, hừ, đúng là đồ khoe mẽ.
Lâm Uyên giữ ch/ặt bàn tay đang làm lo/ạn của tôi lại: "Ngủ đi. Đừng có trêu lửa."
Gân xanh trên trán tôi gi/ật giật: "Thế thì anh cũng phải tắt đèn với máy chiếu đi chứ."
Lâm Uyên như bừng tỉnh, anh tắt hết đèn, kéo rèm cửa, tắt cả máy chiếu, "Ngủ nhé."
Nửa tiếng sau, hình như Lâm Uyên đã ngủ say. Còn tôi thì trợn tròn mắt, vinh quang mất ngủ.
Tôi nhớ lại đêm hôm đó, tôi chỉ dám hôn lên ngón tay anh. Bây giờ, trong bóng tối mịt mờ, anh cũng đã ngủ rồi, tôi lén hôn anh một cái chắc cũng không sao đâu nhỉ? Lúc nãy mới chỉ hôn vào khóe môi, tôi còn chưa chính thức hôn vào môi anh cơ mà. Cái video hướng dẫn ban nãy cũng làm tôi xem đến mức toát mồ hôi hột.
Tôi đưa tay sờ từ cằm anh lên, chạm vào bờ môi. Sau đó tôi nhúc nhích trong lòng anh vài cái, điều chỉnh vị trí vừa vặn với môi anh.