Lại là một đêm gió không yên biển không lặng.
Lúc tỉnh dậy.
Tiểu Bạc tổng đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Hắn ngửa mặt nhìn trần, hai tay nắm ch/ặt góc chăn, giọng khàn đặc vì khóc lóc suốt đêm, "..."
"Bạc Thời." Tôi vội vàng gọi.
Lông mi hắn r/un r/ẩy.
Nhắm mắt lại, hắn gằn giọng m/ắng tôi: "Đồ khốn! Đồ s/úc si/nh! Đồ cặn bã!"
Tôi vô cùng oan ức, "Tối qua rõ ràng là anh mang quà đến phòng tôi, còn mời tôi vào..."
"Im đi!"
Tiểu Bạc tổng mặt đỏ bừng ,vừa tức gi/ận vừa x/ấu hổ, "Chuyện tối qua..."
Hắn ngập ngừng một lát: "Nếu người khác hỏi đến..."
"Tôi sẽ nói, tối qua Bạc tổng rất... dũng mãnh."
Thiếu gia cuối cùng cũng mỉm cười: "Coi như cậu thông minh."