Ngoại truyện
Đêm cúng tuần đầu của chị, tôi lần đầu tiên gặp đạo sĩ đi/ên bên bờ hồ.
Ông đỏ hoe mắt nhìn chị đang lơ lửng giữa không trung, đầy vẻ hối h/ận và đ/au đớn.
“Xin lỗi, ta đến muộn rồi.”
Chị lắc đầu, hỏi ông: “Tìm được cách chưa?”
Hóa ra, chị và đạo sĩ đi/ên đã quen biết nhau từ lâu.
Ba năm trước, có lần chị lên núi hái th/uốc, vì trời mưa nên vào đạo quán trú ẩn, tình cờ gặp đạo sĩ đi/ên bị dã thú cắn bị thương. Chính chị đã bôi th/uốc và c/ứu ông.
Tin tức về con gái của đạo sĩ cũng là nhờ chị giúp ông điều tra ra.
Những người phụ nữ ch*t oan trong thôn suốt hàng trăm năm qua đều có chung một điểm đến – chính là đáy hồ.
Tuy nhiên, dưới hồ đó từng bị một kẻ lợi hại yểm loại cấm thuật đ/ộc á/c, một khi đã bị trói đ/á dìm xuống hồ, họ sẽ trở thành oan h/ồn dưới đáy nước, đời đời kiếp kiếp không được siêu sinh.
Pháp lực của đạo sĩ không đủ, nên ông đã đi xa để tìm cách hóa giải.
Đến khi ông quay về, chị tôi đã ch*t rồi.
Muốn b/áo th/ù cho chị, lại còn muốn trừng ph/ạt cả cái thôn này, đó không phải là chuyện dễ dàng.
Đạo sĩ hỏi tôi có sợ không.
Tôi đương nhiên không sợ.
Tôi cũng muốn b/áo th/ù cho chị mà.
Thế là đạo sĩ lấy tóc của chị, lại đưa cho tôi một gói bột th/uốc, bảo tôi thừa lúc không ai để ý mà rắc vào trong giếng.
Đó là lý do vì sao trong nước giếng lại xuất hiện tóc.
M/áu chó đen đúng là có thể trừ tà, nhưng đạo sĩ còn cho thêm những thứ khác vào bình th/uốc.
Gi*t hết chó đen trong làng, chị mới có thể ra ngoài vào ban đêm.
Cho dù họ có ăn th!t chó đen hay không, họ vẫn sẽ mọc ra lông đen.
Bởi vì chỉ cần uống nước giếng thông với đáy hồ, họ sẽ bị oán khí của những người phụ nữ dưới đáy hồ quấn lấy.
Cho dù là dùng nước sôi hay d/ao thái, cũng không thể nào cạo sạch được.
Chỉ khi oán khí của họ được giải trừ, đám lông đen đó mới tự rút đi.
Lợi dụng đám lông đen, đạo sĩ dễ dàng khiến mọi người tụ tập lại một chỗ.
Từ đường chính là nơi phục th/ù tốt nhất.
Họ kh/inh thường con gái, chúng tôi nhất quyết bắt họ phải dập đầu trước con gái.
Họ kính sợ tổ tiên, chúng tôi nhất quyết phải h/ủy ho/ại bài vị của những kẻ đã đặt ra chế độ đ/ộc á/c này.
Tôi còn nghe nói, người góa phụ ch*t cách đây nhiều năm, thực ra không phải tuẫn tiết vì tình, bà và chồng còn chưa từng gặp mặt, thì lấy đâu ra tình nghĩa?
Là cha mẹ chồng muốn bà xuống dưới đó hầu hạ con trai họ, nên mới đẩy bà xuống hồ.
Trưởng thôn đời đó cũng biết, nhưng lại nhắm mắt làm ngơ.
Thôn Lý, từ xưa đến nay vốn là một nơi ăn th!t người.
Chị nói, chị không muốn đầu th/ai nữa, chị muốn tiếp tục ở lại đây, trông chừng nơi này, không cho hậu thế làm điều á/c nữa.
Còn tôi, thì đi theo đạo sĩ đi/ên rời khỏi nơi đó.
Đây là tâm nguyện của chị, cũng là hy vọng của những oan h/ồn dưới đáy hồ.
Họ hy vọng tôi có thể vĩnh viễn rời khỏi nơi này, đừng bao giờ quay trở lại nữa.
….