Truy Tìm Hung Thủ Qua Những Con Số

Chương 6

24/03/2026 13:25

Trần Mục gằn từng chữ nói ra sự thật, vừa khéo chứng minh cho suy đoán của tôi.

Khoan bàn đến chuyện chính nghĩa hay không, về mặt lý thuyết, Uông Ngôn quả thật đã tước đoạt một sinh mạng nên con số hiển thị là 1 hoàn toàn chính x/ác.

“Sao có thể chứ, lẽ nào chúng ta thật sự đụng trúng tên á/c m/a gi*t người trên bản tin thời sự rồi? Ban nãy mình còn không biết sống ch*t mà lấy bình xịt cay ra chống trả gã nữa...”

Diệp Diệu dường như đã chấp nhận cách giải thích của tôi, nháy mắt đã xì hơi, chẳng còn vẻ hung hăng như lúc nãy nữa.

Trần Mục bình tĩnh phân tích cục diện: “Bây giờ xe không n/ổ máy được, bên ngoài trời lại đang mưa bão mịt m/ù, đi đường núi vô cùng khó khăn và nguy hiểm. Chúng ta cứ cố thủ tại chỗ đã, dù sao hắn cũng chỉ có một thân một mình. Nhưng cũng phải cẩn thận, đối phương có thể có mang theo vũ khí.”

Diệp Diệu run lẩy bẩy rút điện thoại ra: “Để mình báo cảnh sát trước, cứ báo là có đối tượng tình nghi b/ắt c/óc buôn b/án phụ nữ đi, dù sao chúng ta cũng chẳng có bằng chứng x/ác thực nào chỉ đích danh gã là hung thủ vụ gi*t người hàng loạt. Cái thuyết siêu năng lực kia chỉ có chúng ta mới tin, chứ ra trước mặt cảnh sát làm sao mà đứng vững được.”

Vì mưa trút xuống quá nặng hạt, xe lại bị đ/ập vỡ kính, hắt ướt nhẹp cả một mảng nên chúng tôi đành phải cắn răng quay trở lại căn xưởng cũ rích kia để lánh nạn.

Xe của Tống Úc vẫn đỗ ngay tại chỗ, chứng tỏ gã cũng đang lởn vởn quanh đây chứ chưa hề rời đi.

Ba người chúng tôi co cụm lại một chỗ, im thin thít không dám ho he nửa lời, phòng hờ Tống Úc phát hiện ra vị trí rồi kéo đến gi*t người diệt khẩu.

Trải qua một phen vật lộn gà bay chó sủa lúc nãy, tôi cảm thấy mệt mỏi rã rời và lạnh cóng, cứ thế ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, im lặng chờ đợi cảnh sát đến giải c/ứu.

Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, chẳng biết đã bao lâu, vẫn chẳng đợi được chút tin tức tốt lành nào.

Khu xưởng bỏ hoang khép kín vốn có rất ít cửa sổ, ánh sáng tồi tệ đến mức tối om như mực, giơ bàn tay ra cũng chẳng nhìn rõ năm ngón.

Tôi chợt dấy lên một linh cảm chẳng lành.

Tôi chầm chậm vươn tay ra, quơ quào lo/ạn xạ xung quanh. Nhưng thứ nghênh đón tôi, chỉ là bầu không khí lạnh ngắt chẳng thể nắm bắt.

Một sự thật rùng rợn sờ sờ ngay trước mắt tôi.

Diệp Diệu và Trần Mục, chẳng biết từ lúc nào, đã bốc hơi mất tăm.

Bọn họ đi đâu mất rồi? Lẽ nào đã bị Tống Úc bắt đi diệt khẩu rồi sao?

Nhưng nếu là Tống Úc ra tay thì làm sao có chuyện bắt đi hai người sống sờ sờ mà chẳng gây ra chút động tĩnh nào. Chí ít thì họ cũng phải kêu c/ứu một tiếng mới phải chứ.

Vậy thì chỉ còn lại một khả năng, là hai người họ đã tự động rời đi?

Đầu óc tôi muốn n/ổ tung. Lẽ nào có người nghi ngờ tôi đang nói dối? Nếu không thì tôi thật sự không thể hiểu nổi vào cái lúc ngàn cân treo sợi tóc này, tại sao bọn họ lại muốn tách ra khỏi tôi.

Rơi vào cảnh thân cô thế cô, tôi chẳng dám cất tiếng gọi họ, chỉ đành tìm cách chuyển dời chỗ nấp, không ngừng lần mò trong bóng tối để tìm lại bọn họ và giải thích rõ ràng mọi chuyện.

Bò trườn trong khu xưởng tối như bưng, chẳng biết qua bao lâu, bỗng có tiếng hít thở mỏng manh lúc có lúc không truyền đến từ phía trước. Tôi vô thức vươn tay ra, chạm ngay phải bàn tay của một người đàn ông.

Trần Mục? Không phải.

Bàn tay đó ngay tắp lự bịt ch/ặt lấy miệng và mũi tôi, một đầu kim tiêm nhọn hoắt kề sát ngay yết hầu.

Là Tống Úc!

Mắt tôi tối sầm lại, định bụng liều mạng sống mái với anh ta một phen cuối cùng thì lại nghe thấy giọng Tống Úc thì thào vội vã bên tai: “Tuyệt đối đừng lên tiếng, hung thủ của vụ án mất tích là một kẻ khác!”

Sợ tôi không tin, anh ta vội vàng bồi thêm: “Nếu tôi là hung thủ, tôi đã có thể gi*t cô ngay lúc này rồi, hơi đâu mà nói nhảm với cô những lời này làm gì.”

Tôi b/án tín b/án nghi, dần dần từ bỏ sự phản kháng. Thấy tôi dường như đã lấy lại bình tĩnh, Tống Úc lập tức nới lỏng tay, đồng thời dời mũi kim đang kề sát cổ tôi ra chỗ khác.

Tôi cố ép giọng xuống thấp nhất: “Nếu anh không phải là hung thủ, vậy đem tôi đến cái chốn khỉ ho cò gáy này để làm gì?”

Tống Úc nói nhanh như gió: “Tôi thừa nhận, ban đầu quả thật tôi có ý đồ bất chính muốn cưỡng đoạt cô. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện hại mạng người khác. Sứ mệnh của một bác sĩ như tôi là c/ứu người, sao có thể gi*t người được chứ?”

Dù biết thừa anh ta chẳng nhìn thấy gì nhưng tôi vẫn không nhịn được mà lườm nguýt một cái: “Chắc hẳn anh cũng nghe thấy cuộc đối thoại của chúng tôi rồi. Con số trên đầu anh là số 9, cho dù anh không phải là hung thủ vụ án này thì chắc chắn anh cũng đã lấy mạng 9 người trong những vụ khác!”

Thế nhưng câu nói tiếp theo của Tống Úc lại hoàn toàn lật đổ nhận thức của tôi: “Nếu như... th/ai nhi bị phá cũng được tính vào số đó thì sao?”

Tống Úc nói bản thân anh ta là bác sĩ sản khoa của một b/ệnh viện tư nhân, tính nhẩm lại những ca phẫu thuật ph/á th/ai mà anh ta từng thực hiện tính đến thời điểm hiện giờ vừa vặn tròn trĩnh 9 ca.

Nếu đây là sự thật, vậy thì anh ta không phải là thủ phạm...

“Nhưng mà nếu anh không phải là hung thủ, vậy cớ sao lại đi chọc thủng lốp xe, đ/ập vỡ kính chắn gió, nh/ốt tất cả mọi người ở đây làm gì?”

Tống Úc im lặng mấy giây rồi mới lên tiếng: “Không phải do tôi làm, xe của chính tôi cũng bị kẻ nào đó chọc xịt lốp rồi.”

Nếu không phải do anh ta làm, vậy thì có thể là ai?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9