Nhất Giả Sinh Tồ

Chương 2

29/05/2024 16:30

2.

Thẩm Thế Xươ/ng không tổ chức lễ cưới với mẹ tôi, chỉ đơn giản ăn một bữa cơm, giới thiệu với người nhà họ Thẩm sự tồn tại của tôi và mẹ. Thẩm Thế Xươ/ng còn tặng cho mẹ tôi một công ty, coi như làm quà cưới.

Hôm đó Thẩm Dục Xuyên phải ra nước ngoài bàn hợp đồng, nên không đến, tôi khá là thất vọng, vốn còn đang nghĩ xem cậu ấm chuyên thích làm theo ý mình này liệu có bày trò phá hoại không đây, đáng tiếc thật đấy.

Thẩm Dục Xuyên là đàn anh đại học của tôi, tôi từng làm việc dưới trướng anh ta, có một khoảng thời gian qu/an h/ệ của chúng tôi cũng có thể được coi là khá thân mật.

Chỉ là sau đó tôi lại ở bên bố anh ta, mối qu/an h/ệ này đương nhiên cũng tự trở nên xa cách.

Tôi chính thức chuyển vào biệt thự nhà họ Thẩm, đóng vai diễn vở kịch cha hiền con thảo với Thẩm Thế Xươ/ng.

Một giờ sáng, cửa phòng sách chậm rãi mở ra, trên tay tôi bưng một cốc sữa nóng, nhìn vào phòng sách.

Gần đây, những dự án mà nhà họ Thẩm muốn giành được lại bị người khác cản trở giữa đường, vậy nên đến cả người đang dần rút khỏi công việc của tập đoàn như Thẩm Thế Xươ/ng cũng phải ra mặt.

Giữa lông mày của Thẩm Thế Xươ/ng để lộ ra sự mệt mỏi, ông ta vừa cởi cà vạt vừa dặn dò thư ký cái gì đó, ông ta ngước mắt nhìn tôi, động tác trên tay chợt dừng lại, bảo thư ký đi ra ngoài.

Ánh mắt của thư ký dừng lại trên người tôi hai giây, cụp mắt xuống giấu đi sự kh/inh thường nơi đáy mắt.

Thư ký rất quen thuộc với mối qu/an h/ệ giữa tôi và Thẩm Thế Xươ/ng, đến cả mấy căn bất động sản mà Thẩm Thế Xươ/ng chuyển nhượng cho tôi khi chia tay cũng đều phải qua tay anh ta.

Tôi đưa sữa nóng cho Thẩm Thế Xươ/ng, ông ta hạ mắt nhàn nhạt nhìn tôi, không nhận lấy.

“Cô muốn làm gì?”

Tôi tự nhấp một ngụm sữa, vốn cốc sữa này tôi tự hâm nóng cho mình, chỉ là ban nãy lúc đi qua phòng sách trùng hợp đụng phải bọn họ mà thôi.

Tôi từng ngụm từng ngụm uống cạn cốc sữa, sau đó để cốc lên bàn sách, hỏi: “Mẹ tôi có biết mối qu/an h/ệ giữa tôi và ông không?”

Thẩm Thế Xươ/ng hơi mất kiên nhẫn nhíu mày: “Những chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, không nên nhắc lại làm gì.”

Tôi cười nhẹ: “Cũng đâu phải kịch bản phim gia đình m/áu chó chiếu lúc tám giờ tối đâu, chúng ta đây là nhân duyên hay là nghiệt duyên thế nhỉ?

Thẩm Thế Xươ/ng rõ hơn ai hết, rằng tôi rốt cuộc là con gái của ai.

Thẩm Thế Xươ/ng th/ô b/ạo nắm lấy cằm tôi, ép tôi phải nhìn ông ta: “Rốt cuộc cô muốn làm gì?”

Tôi “xì” nhẹ một tiếng, dịu dàng nói: “Trước đây ông làm đ/au tôi thì gọi là tình thú, thế bây giờ có được gọi là bố b/ạo l/ực gia đình con gái không nhỉ.”

Thẩm Thế Xươ/ng cười khẩy, thả tay ra, “Mồm mép vẫn chanh chua như xưa nhỉ.”

“Tôi thuần thục lấy bao th/uốc lá từ túi quần tây của ông ta, rút một điếu đưa lên miệng, ấn bật lửa, thổi một làn khói vào mặt ông ta.

Làn khói màu trắng xanh làm mờ đi đường nét sắc sảo và góc cạnh của ông ta.

Tầm mắt tôi dừng lại trên chiếc cà vạt trên cổ ông ta, đây là món quà tôi tặng ông ta khi chúng tôi ở bên nhau được hai tháng.

Tôi ngậm điếu th/uốc, giúp ông ta cởi chiếc cà vạt lỏng lẻo quấn quanh cổ, nhét vào tay ông ta rồi dí đầu th/uốc đang ch/áy lên đó.

Tôi nói: “Tôi chẳng muốn làm gì cả, chỉ cảm thấy mấy ngày nay vừa vô vị vừa tủi thân mà thôi.”

Nói xong tôi xoay người rời khỏi phòng sách.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra rồi đóng lại, dường như có một cặp mắt lướt qua tôi.

Tôi nhìn phía cuối hành lang, một bóng người cao lớn ẩn trong bóng tối.

Tốt lắm, Thẩm Dục Xuyên về rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hiền phu

Chương 7
Phu quân bất lực nhưng hiền lương, bèn nhặt về cho thiếp một nam nhân. 'Hắn là kẻ ngoại lai, dung mạo lại tuấn tú, mượn giống thành công rồi, đuổi đi là được.' Chúng ta giả làm huynh muội, hành sự theo kế hoạch. Chẳng ngờ, kẻ kia tựa như sống Bồ Tát. Chẳng những khiến thiếp hoài thai, lúc rời đi, còn để lại một khoản tiền lớn. 'Thôn phụ chốn quê mùa, không xứng sánh đôi, sau này chớ có dây dưa.' Phu quân giận không kìm được, muốn liều mạng cùng hắn. Thiếp khóc lóc ngăn cản. 'Huynh trưởng, thôi đi, chớ làm hại hắn.' Ngoảnh đầu lại nói nhỏ cùng hắn: 'Thời buổi này, kẻ chịu làm không công lại còn dán tiền vào như thế thật khó tìm, cứ giả vờ cho qua chuyện vậy.' Chúng ta đồng tâm hiệp lực tiễn ân nhân đi. Dùng tiền của hắn mua ruộng mở tiệm, sinh hạ con trai, ngày tháng trôi qua thật sung túc. Ba năm sau, Thái tử quay lại chốn cũ, bắt gặp gia đình ba người chúng ta. Hắn tức giận đến phát điên: 'Hảo cho đôi huynh muội các ngươi! Dám xem ta như kẻ ngốc, lừa gạt ta xoay mòng mòng!'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0