Đúng vậy, ba ngàn cõi, tôi có thể dẫn Bất Khuất đi bất cứ nơi nào tôi muốn.

Nhưng nơi đây còn lưu dấu vết sư phụ từng tồn tại, có di chỉ tông đường của môn phái, cùng tấm "phù công đức" sư phụ tặng. Không tìm được thằng chó tr/ộm cắp kia, tôi nhất định không rời khỏi cảnh giới này.

Tôi không thân với Tống Tân, cũng chẳng nói những chuyện này với hắn, đành đổi chủ đề: "Tân Trường Bắc không thích gặp người ngoài, nếu đã hẹn địa điểm gặp mặt, anh đừng xuất hiện trước mặt hắn."

"Anh còn thương chưa lành, không dùng được thuật ẩn thân." Giọng hắn lẫn chút bực bội.

Tôi liếc nhìn hắn, tay thuận với lấy chiếc túi đen Bất Khuất hay đựng đồ ăn vặt, lắc lắc trước mặt hắn: "Anh có thể nhét đầu vào đây."

Cốc Thành, bề ngoài do quan phủ quyết định, nhưng thực chất sau lưng, nhiều người phải dòm ngó thái độ của Tân Trường Bắc.

Thế lực của hắn như con bạch tuộc vô số xúc tu, bám sâu vào từng ngóc ngách tối tăm của thành phố này.

Kẻ nào bị quan phủ đuổi đi, đều nhận được sự che chở của hắn.

Lúc mới đến Cốc Thành, hắn từng sai người tìm tôi, muốn mời tôi gia nhập tổ chức. Tôi từ chối.

Tôi nhìn ra ngay, hắn là một đại yêu đạo công thâm hậu.

Tôi vốn thích hành sự đ/ộc lập, không muốn dính vào những qu/an h/ệ chằng chịt. Hắn khá dễ nói chuyện, không ép buộc, cuối cùng còn bảo tôi nếu gặp chuyện khó, có thể tìm hắn.

Bất Khuất nói hắn sợ thân phận đạo sĩ của chúng ta nên mới lịch sự. Yêu sợ đạo sĩ là bản năng.

Tôi dặn đi dặn lại cô bé, nhất định không được hỗn xược trước mặt Tân Trường Bắc, chúng ta không thuộc phái trừ yêu, trước mặt đại yêu cũng là gà.

Tục mệnh sư là một nghề đầy nghệ thuật, đâu phải sống bằng võ lực.

Lần này phải cầu hắn, thật sự là bất đắc dĩ.

Tôi tưởng hắn sẽ hẹn thời gian địa điểm, tôi đến gặp, cầu người thì phải có tư thế cầu người.

Không ngờ hắn lại chủ động tìm tới nhà.

Khi mở cửa, tôi sững lại, theo phản xạ quay đầu nhìn Tống Tân.

Hắn đã không còn ở phòng khách, trốn ngay vào phòng ngủ bên cạnh, chiếc túi đen cũng biến mất.

May quá, khoảng cách giữa tôi và hắn chưa vượt quá mười bước, không thì tôi không chịu nổi nỗi đ/au xươ/ng cốt kia.

Tân Trường Bắc ngồi đối diện tôi, ánh nắng ngoài cửa sổ trải lên người hắn, lấp lánh tia sáng nhỏ.

Hắn nói muốn bàn với tôi một giao dịch.

Hắn giúp tôi, tôi cũng phải giúp hắn.

Như thế cũng tốt, yêu cầu của hắn rõ ràng, tôi cầu hắn giúp mới yên tâm.

Nhưng rốt cuộc, mục đích Tống Tân tiếp cận tôi là gì?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm