"Chương Hoa, em vừa..."
Tôi còn chưa kịp dứt câu, cả thế giới đã đảo lộn. Một lực kéo th/ô b/ạo nhưng đầy rẫy sự r/un r/ẩy vây lấy tôi, gi/ật mạnh tôi vào một lồng ng/ực rắn chắc.
Tôi thảng thốt kêu lên một tiếng, nhưng ngay lập tức bị nhấn chìm trong vòng tay siết ch/ặt đến ngạt thở. Chương Hoa ôm tôi như muốn khảm sâu tôi vào từng khúc xươ/ng, thớ thịt của anh. Gương mặt tôi vùi ch/ặt trong lồng ng/ực anh, khứu giác tràn ngập mùi hương quen thuộc xen lẫn chút vị đắng chát của nỗi niềm kìm nén bấy lâu.
"Chương... Chương Hoa, anh làm cái gì thế... Buông ra..."
Tôi vùng vẫy, hai tay ra sức đẩy khối cơ bắp cứng như đ/á ấy ra, nhưng vô dụng. Anh càng siết ch/ặt hơn, như thể chỉ cần nới lỏng một giây thôi, tôi sẽ lại tan biến thành làn khói trắng. Giữa cơn hoảng lo/ạn vì thiếu oxy, tôi bỗng cảm nhận được một sự lành lạnh thấm qua lớp vải áo trên bờ vai.
Chương Hoa... đang khóc.
Người đàn ông vốn dĩ lạnh lùng, hô phong hoán vũ trên thương trường, lúc này lại vùi đầu vào vai tôi, toàn thân r/un r/ẩy bần bật, tiếng nức nở vỡ òa như một đứa trẻ bị bỏ rơi vừa tìm thấy đường về nhà.
"Chương Hoa, sao anh lại..."
Cổ họng tôi đắng nghét, lời định nói bỗng nghẹn lại giữa chừng. Bàn tay to lớn của anh áp sau gáy tôi, ép ch/ặt tôi vào lòng như để che giấu đi gương mặt đầy nước mắt của chính mình.
Giọng anh khản đặc, vỡ vụn:
"Tuế Tuế, anh nhớ em... nhớ đến phát đi/ên rồi. Anh đã đợi, anh đã đợi em suốt bấy lâu nay… Tại sao họ lại cư/ớp em đi? Tại sao họ cứ bắt anh phải đối diện với kẻ khác? Tim anh đ/au lắm, đ/au đến mức không thở nổi. Sao em mãi mới chịu về? Anh thật sự... rất nhớ em."
"Ba năm rồi. Mỗi sáng mở mắt ra, anh lại tự lừa mình rằng hôm nay em sẽ về. Mỗi tối nhắm mắt lại, anh lại cầu nguyện ngày mai em sẽ xuất hiện. Anh không dám ch*t, Tuế Tuế à... Anh sợ nếu anh ch*t đi, lúc em về sẽ không còn ai đón em nữa. Nhưng anh đ/au quá... đ/au đến mức sắp không chịu nổi nữa rồi."
"Đừng đi nữa, có được không em?"
【Khoan đã, để tôi load lại cái kịch bản này cái. Thế hóa ra từ đầu đến cuối, "Thụ chính c/ứu rỗi" chỉ là một trò hề à? Nam chính chưa từng rung động dù chỉ một giây?】
【Ba năm ròng rã... Ngày nào cũng phải đối mặt với cái x/á/c nhưng linh h/ồn là kẻ khác. Nghĩ thôi đã thấy rợn người, Chương Hoa chịu đựng giỏi thật sự.】
【Mấy ông bà lúc nãy bảo nam chính sẽ gi*t nam phụ đâu rồi? Ra đây mà xem anh nhà "lụy tình" đến ch*t đi sống lại này!】
【Trời ơi, tôi khóc lụt nhà rồi! Hóa ra cái hệ thống với tác giả mới là phản diện chia rẽ uyên ương.】
【Thương Chương Hoa quá, thảo nào ảnh xịt nước hoa rồi mặc đồ Tuế Tuế thích, ảnh đang dùng "nam nhân kế" để x/á/c nhận người yêu đã về thật chưa đấy!】